<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>THIỀN NGAY BÂY GIỜ &#8211; Thiền Vipassana Do Thiền Sư S.N. Goenka Giảng Dạy, Phương Thuốc Chữa Bệnh Phiền Não Của Chúng Sinh</title>
	<atom:link href="https://thienvipassana.net/thien-ngay-bay-gio/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://thienvipassana.net</link>
	<description>Tổng Hợp Chia Sẻ Các Bài Pháp Về Thiền Vipassana (Thiền Tứ Niệm Xứ) Theo Phương Pháp Ngài Thiền Sư S.N. Goenka Giảng Dạy, Các Tài Liệu Dhamma, Trợ Duyên Ai Đó Hữu Duyên Được Vững Vàng Trên Con Đường Tu Tập Giải Thoát Khổ, Được An Lạc Thực Sự, Hoà Hợp Thực Sự, Hạnh Phúc Thực Sự. #vipassana #dhamma #goenka #thienvipassana #buddha #phatphap #phatgiao #thiền</description>
	<lastBuildDate>Sat, 21 Feb 2026 06:17:20 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.9.4</generator>

<image>
	<url>https://thienvipassana.net/wp-content/uploads/2020/05/cropped-LOGO-PHÁP-BẢO-ORIGINAL-7-32x32.png</url>
	<title>THIỀN NGAY BÂY GIỜ &#8211; Thiền Vipassana Do Thiền Sư S.N. Goenka Giảng Dạy, Phương Thuốc Chữa Bệnh Phiền Não Của Chúng Sinh</title>
	<link>https://thienvipassana.net</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>THÔNG ĐIỆP VỀ HOÀ BÌNH &#8211; THIỀN SƯ S.N. GOENKA</title>
		<link>https://thienvipassana.net/thien-ngay-bay-gio-thong-diep-ve-hoa-binh-s-n-goenka/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Apr 2020 00:14:15 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[PHÁP THOẠI VỀ VIPASSANA TRONG XÃ HỘI]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1051</guid>

					<description><![CDATA[BỨC THÔNG ĐIỆP CHUNG VỀ HÒA BÌNH Bài nói chuyện của S.N.Goenka tại Hội Nghị Thượng Đỉnh về Hòa Bình]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>BỨC THÔNG ĐIỆP CHUNG VỀ HÒA BÌNH</b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b><i>Bài nói chuyện của S.N.Goenka tại Hội Nghị Thượng Đỉnh về Hòa Bình Thế Giới Thiên Niên Kỷ (Thứ 3).</i></b><span style="font-weight: 400;"> </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Cuối tháng Tám năm 2000, Goenkaji</span></i><i><span style="font-weight: 400;">2</span></i><i><span style="font-weight: 400;"> đã tham dự Hội Nghị Thượng Đỉnh Về Hòa Bình Thế Giới Thiên Niên Kỷ, một hội nghị quy tụ hơn 1000 nhà lãnh đạo tinh thần và tôn giáo trên thế giới. Bài nói chuyện này được nói trước các đại biểu tại một buổi họp trong Sảnh Đường của Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, dưới sự bảo trợ của ngài Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc Kofi Annan. Mục đích của buổi họp là nhằm cổ xuý lòng khoan dung, nuôi dưỡng hòa bình, và khuyến khích sự đối thoại giữa các tôn giáo. Với rất nhiều điểm khác nhau được đưa ra, khả năng bất đồng được xem là mạnh mẽ. Trong phần trình bày của mình trước các đại biểu, Goenkaji đã cố gắng làm nổi bật những gì mà họ có chung, những gì mà đạo lộ tu tập tinh thần của các tôn giáo có chung đó là Pháp (Dhamma) phổ quát. Những nhận xét của ông đã được các đại biểu tiếp nhận với sự hoan hô không dứt.</span></i></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Các bạn hữu, các vị lãnh đạo tinh thần và tôn giáo trên thế giới thân mến: Đây là một cơ hội tuyệt vời, nếu tất cả chúng ta cùng kết hợp và phục vụ nhân loại. Tôn giáo chỉ là tôn giáo khi nó kết hợp; nếu nó phân chia chúng ta, nó không còn là tôn giáo nữa.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Rất nhiều ý kiến đã được nêu ra ở đây, cả tán thành lẫn chống đối, về vấn đề cải đạo. Chẳng những tôi không chống đối lại việc cải đạo mà còn ủng hộ – nhưng với tôi sự cải đạo không phải từ một tổ chức tôn giáo này sang một tổ chức tôn giáo khác. Không, sự cải đạo phải từ khổ đau sang hạnh phúc, từ độc ác sang từ bi. Đó là sự cải đạo ngày nay chúng ta cần đến, và đó là những gì mà ở cuộc họp này chúng ta nên tìm cách để có được thành tựu.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Vùng đất Ấn Độ cổ xưa không những đã đưa ra một bức thông điệp về hòa bình và hòa hợp cho thế giới, cho toàn thể nhân loại, mà có còn làm hơn thế nữa: nó đưa ra một phương pháp, một kỹ thuật để thành tựu sự bình an và hòa hợp ấy. Đối với tôi dường như rằng nếu chúng ta muốn có sự bình an trong xã hội loài người, chúng ta không thể không lưu tâm đến cá nhân. Nếu không có sự bình an trong tâm của mỗi người, tôi không hiểu làm thế nào chúng ta có thể có được bình an trên thế giới. Nếu tôi có một tâm tháo động, luôn luôn đầy ắp những nóng giận, sân hận, ác ý và thù nghịch, làm thế nào tôi có thể đóng góp sự bình an cho thế gian? Tôi không thể bởi vì chính bản thân tôi không có sự bình an ấy. Do đó các bậc giác ngộ thường nói:     “</span><b><i>Trước hết hãy tìm sự</i></b> <b><i>bình an nơi chính bạn</i></b><span style="font-weight: 400;">”. Chúng ta phải xét xem trong bản thân mình có thực sự bình an chưa đã.</span> <span style="font-weight: 400;">Các bậc hiền thánh của thế gian từng khuyên “</span><b><i>Hãy hiểu biết chính mình</i></b><span style="font-weight: 400;">”. Ý nghĩa của lời khuyên ấy không chỉ là biết mình ở mức tri thức, hay chấp nhận nó vì tình cảm hoặc đức tin, mà phải thực chứng bằng sự trải nghiệm ở mức thực tiễn. Khi bạn trải nghiệm sự thực về chính con người bạn, trong chính bản thân bạn, ở mức thực tiễn, những vấn đề của cuộc sống sẽ tìm ra giải pháp của chúng.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bạn bắt đầu hiểu quy luật của tự nhiên (thiên nhiên) – hay, nếu bạn thích, có thể gọi đó là quy luật của Thượng Đế Toàn Năng. Quy luật này có thể áp dụng chung cho tất cả mọi người: Khi tôi phát ra sân hận, ác ý, hoặc thù nghịch, tôi sẽ là nạn nhân đầu tiên của tâm sân hận ấy. Tôi là nạn nhân đầu tiên của chính cái sân hận hoặc thù nghịch mà tôi phát ra ở bên trong ấy. Trước tiên tôi tự hại mình, và chỉ sau đó tôi mới bắt đầu làm tổn hại đến những người khác. Đây là quy luật tự nhiên. Nếu tôi quan sát trong tự thân, tôi sẽ phát hiện ra rằng ngay khi có một tiêu cực nào đó nảy sinh trong tâm, liền tạo ra một phản ứng vật lý: thân tôi trở nên nóng bức và bắt đầu thiêu đốt; tim tôi đập nhanh và căng thẳng; tôi thực sự đau khổ. Khi tôi phát ra trạng thái tiêu cực và bị đau khổ như vậy, tôi không giữ nó cho riêng mình; thay vào đó tôi lại trút nó lên người khác. Tôi làm cho cả bầu không khí quanh tôi căng thẳng đến nỗi mà bất kỳ ai tiếp xúc với tôi cũng trở nên đau khổ. Mặc dù tôi nói về bình an và hạnh phúc, song cái quan trọng hơn lời nói vẫn là những gì đang diễn ra bên trong tôi. Và nếu tâm tôi thoát khỏi tiêu cực, quy luật của tự nhiên cũng bắt đầu làm việc. Giây phút tôi không có tiêu cực trong tâm, thiên nhiên – hay tôi: tôi cảm thấy thật bình an. Điều này tôi cũng quan sát ở bên trong mình.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bất luận tôn giáo, truyền thống, hay xứ sở của bạn là gì, khi bạn phá vỡ quy luật tự nhiên và phát ra sự tiêu cực trong tâm, bạn chắc chắn phải đau khổ. Thiên nhiên tự nó sẽ đưa ra sự trừng phạt. Những ai phá vỡ hay vi phạm những qui luật của thiên nhiên sẽ cảm thọ cái khổ của hỏa ngục trong họ, ngay hiện tại. Hạt giống họ gieo hôm nay là hạt giống của hỏa ngục, và những gì chờ đợi họ sau khi chết sẽ không là gì khác ngoài lửa địa ngục. Tương tự, theo quy luật tự nhiên, nếu tôi giữ cho tâm mình trong sạch, đầy lòng từ ái và bi mẫn, tôi sẽ hưởng hạnh phúc của cõi trời ở bên trong (bản thân) ngay hiện tại. Và hạt giống mà tôi gieo sẽ thiên lạc như quả của nó sau khi chết. Dù tôi có tự gọi mình là một người Ấn giáo, một người Hồi giáo hay một người Thiên Chúa giáo… thì cũng không làm khác đi được: con người là con người; tâm con người là tâm con người.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Sự cải đạo được xem là cần thiết ngày hôm nay là làm sao chuyển từ tình trạng bất tịnh của tâm sang sự thanh tịnh của tâm. Và sự cải đạo này sẽ chuyển đổi con người theo những cách vô cùng kỳ diệu. Đó không phải là trò ma thuật hay phép lạ gì; đây là một khoa học về sự quan sát thuần túy những tương tác của tâm và vật chất hay danh và sắc bên trong tự thân. Bạn quan sát để thấy tâm cứ liên tục ảnh hưởng đến thân vật lý như thế nào, và thân ảnh hưởng đến tâm ra sao. Qua sự quan sát kiên nhẫn, quy luật của tự nhiên sẽ trở nên rõ ràng: bất cứ khi nào bạn phát ra tâm tiêu cực, bạn bắt đầu khổ đau; và bất cứ khi nào bạn thoát khỏi tiêu cực, bạn liền hưởng được sự bình an và hòa hợp. Kỹ thuật tự quan sát (bản thân) này bất kì ai cũng có thể thực hành được cả.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Được dạy bởi Bậc Giác Ngộ vào những thời xa xưa Ấn Độ, kỹ thuật đã lan truyền khắp nơi trên thế giới. Và cho đến ngày hôm nay, con người từ những cộng đồng khác nhau, từ những truyền thống và tôn giáo khác nhau đã đến học kỹ thuật này, và đều nhận được những lợi ích như nhau. Họ có thể cứ tiếp tục tự gọi mình là người theo Ấn giáo, Phật giáo, Hồi giáo hoặc Thiên Chúa giáo…Những cái mác tôn giáo này không quan trọng; con người là con người. Cái khác là ở chỗ qua việc thực hành họ trở thành con người phát triển tinh thần thực thụ, một con người đầy lòng từ ái và bi mẫn. Những gì họ đang làm đều có lợi ích cho chính bản thân họ và cho những người khác. Khi ai đó phát ra sự bình an trong tâm, toàn bộ bầu không khí quanh con người ấy được thấm nhuần với những rung động cùa bình an, và bất kỳ ai gặp gỡ con người ấy cũng hưởng được sự bình an. Sự thay đổi về mặt tâm linh này là sự cải đạo đích thực mà chúng ta cần phải có. Ngoài nó ra không có sự cải đạo nào khác ý nghĩa hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Tôi xin được đọc cho quý vị nghe một bức thông điệp nhân ái mà Ấn Độ gởi cho thế gian. Được khắc trên đá 2300 năm trước, bức thông diệp này là những lời nhắn nhủ của Đại Đế Asoka (A-Dục), một nhà cai trị lý tưởng, giải thích cách cai trị của ông. Ông nói với chúng ta, “</span><b><i>Ta không</i></b> <b><i>nên chỉ biết tôn vinh tôn giáo của mình và miệt thị tín ngưỡng của người khác</i></b><span style="font-weight: 400;">”. Đây là một</span> <span style="font-weight: 400;">bức thông điệp quan trọng cho thời đại chúng ta. Do chỉ trích các truyền thống khác và khăng khăng rằng truyền thồng của mình là tốt đẹp nhất, chúng ta đã tạo ra những khó khăn cho nhân loại. Asoka tiếp tục, “</span><b><i>Thay vào đó ta nên tôn vinh các tôn giáo khác vì lý do này hay lý do</i></b> <b><i>khác</i></b><span style="font-weight: 400;">”. Mỗi tôn giáo xứng đáng với tên gọi khi nó có một bản chất hiền thiện của từ ái, bi mẫn và</span> <span style="font-weight: 400;">thiện chí. Chúng ta nên tôn vinh tôn giáo vì bản chất này. Hình thức bề ngoài luôn luôn khác nhau; có rất nhiều những dị biệt trong các hình thức lễ nghi, hay tín ngưỡng. Chúng ta không cãi nhau về những điểm ấy, mà thay vào đó là sự chú trọng vào bản chất nội tại của nó. Như Asoka nói, “</span><b><i>Do biết tôn vinh các tôn giáo khác ta không những giúp cho tôn giáo của mình phát</i></b> <b><i>triển, mà cũng còn giúp cho tôn giáo của những người khác phát triển. Bằng làm ngược lại, ta đã đào mồ chôn tôn giáo của chúng ta, và cũng làm tổn hại đến các tôn giáo khác</i></b><span style="font-weight: 400;">”.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Có thể xem đây là lời cảnh báo nghiêm túc cho tất cả chúng ta. Bức thông điệp nói tiếp, “</span><b><i>Một</i></b> <b><i>người tôn vinh tôn giáo mình và chỉ trích các tôn giáo khác, họ có thể làm điều này do sùng kính tôn giáo của mình, nghĩ rằng ‘Ta sẽ tán dương tôn giáo của ta’, nhưng hành động của người ấy đã làm tổn hại tôn giáo của họ trầm trọng hơn</i></b><span style="font-weight: 400;">”.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Cuối cùng, Asoka giới thiệu bức thông diệp về quy Luật Phổ Quát, bức thông điệp của Pháp (Dhamma): </span><b><i>Mọi người hãy lắng nghe: “Hòa</i></b> <b><i>thuận là tốt, không nên cãi vả, chỉ trích nhau.</i></b> <b><i>Tất cả mọi người phải biết sẵn lòng lắng nghe giáo lý mà những người khác công bố</i></b><span style="font-weight: 400;">”. Thay</span> <span style="font-weight: 400;">vì bất hòa và chỉ trích, chúng ta hãy xem trọng phần cốt lõi trong lời dạy của mỗi tôn giáo và lúc đó chúng ta sẽ có bình an thực sự, hòa hợp thực sự.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>HẬN THÙ KHÔNG BAO GIỜ HÓA GIẢI ĐƯỢC HẬN THÙ</title>
		<link>https://thienvipassana.net/han-thu-khong-bao-gio-hoa-giai-duoc-han-thu/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Apr 2020 03:16:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[BẢN TIN NEWSLETTER]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1088</guid>

					<description><![CDATA[HẬN THÙ KHÔNG BAO GIỜ HÓA GIẢI ĐƯỢC HẬN THÙ  Sau những cuộc tấn công khủng bố ngày 11 tháng]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>HẬN THÙ KHÔNG BAO GIỜ HÓA GIẢI ĐƯỢC HẬN THÙ</b><span style="font-weight: 400;"> </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i>Sau những cuộc tấn công khủng bố ngày 11 tháng 9 năm 2011 ở nước Mỹ, Goenkaji</i> <i>đã viết bức thông điệp sau để xuất bản ở mục “Thư Tín Thiền Minh Sát”.</i></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Thảm họa vừa rồi ở Nữu ước và Hoa Thịnh Đốn đã làm rúng động tất cả chúng ta. Chúng ta rất đau buồn cho những nạn nhân của thảm họa này. Và chúng ta cũng lấy làm buồn cho tất cả những con người vô tội đang phải sống trong bóng dáng của sự sợ hãi sau hậu quả của thảm họa này. </span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b><i>Khi có bóng tối thì ánh sáng cần đến.</i></b></span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Hành động khủng khiếp vừa qua đã khiến chúng ta phải lưu ý đến mặt đen tối của kỷ nguyên hiện đại. Nó cũng đặt lòng can đảm của chúng ta vào sự thử thách để đối diện với tình trạng bi thảm này. Tôi chắc rằng mỗi hành giả Minh Sát hẳn đã phát ra lòng từ ái và bi mẫn đối với tất cả những nạn nhân của thảm họa vừa qua. Chúng ta ước mong rằng những kẻ thủ phạm sẽ tỉnh ngộ lại và không tái diễn những tội ác như vậy nữa. Chúng ta lên án tội ác nhưng vẫn chỉ có lòng bi mẫn với kẻ gây tội. Chúng ta hiểu Quy Luật Phổ Quát của Tự nhiên, như Đức Phật đã dạy, “</span><b><i>Hận</i></b> <b><i>thù không diệt được hận thù, chỉ có tình thương mới diệt được hận thù. Đây là định luật vĩnh hằng</i></b><span style="font-weight: 400;">”. Định luật này không liên quan gì đến Thiên Chúa giáo, Ấn giáo, Hồi giáo, Phật</span> <span style="font-weight: 400;">giáo, Do</span> <span style="font-weight: 400;">Thái giáo hay bất kỳ “giáo’ nào khác. Tất cả những người yêu chuộng hòa bình đều hiểu điều này. Và ai là người không mong muốn hòa bình? Khi hàng triệu người trên thế giới chào nhau với: </span><b><i>Salaam walekum</i></b><span style="font-weight: 400;"> &#8211; “</span><i><span style="font-weight: 400;">Cầu mong hòa bình luôn ở với bạn</span></i><span style="font-weight: 400;">” họ làm như vậy với cùng một lòng yêu mến hòa bình như nhau. Thầy Tôi, Sayagyi U Ba Khin, thường nói rằng, “</span><i><span style="font-weight: 400;">Sự thanh tịnh của</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">tâm là mẫu số chung lớn nhất của mọi tôn giáo</span></i><span style="font-weight: 400;">”.</span> <span style="font-weight: 400;">Không người nào với tâm thanh tịnh lại có thể</span> <span style="font-weight: 400;">cho phép mình làm những hành động hèn nhát như vậy.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Sẽ là một thảm họa to lớn khác nếu biến cố này tạo ra một làn sóng căm ghét đối với một cộng đồng đặc biệt nào đó. Kẻ tội bao giờ cũng rất ít so với người dân bình thường của một xã hội. Pháp (Dhamma) không phải giảng để khiển trách những người vô tội. Sự phân chia xã hội loài người thành những khu vực tôn giáo là ngược lại với Pháp. Pháp không bao giờ phân chia mà chỉ kết hợp. Đây chính là lúc để cho chúng ta bày tỏ tình đoàn kết với muôn vàn người Hồi giáo và Ả</span><span style="font-weight: 400;">  </span><span style="font-weight: 400;">Rập yêu chuộng hòa bình. Đức Phật thường nói rằng mọi đức tính tốt và xấu đều tìm thấy trong tất cả các giai cấp của xã hội. Chúng ta hãy nhớ điều đó. Chớ để cho hành động hèn nhát của một vài người ảnh hưởng đến nhận thức của chúng ta về cả một tôn giáo. Chúng ta phải sống thật hòa bình trong giờ phút khủng hoảng này. “</span><b><i>Phúc thay là những sứ giả</i></b> <b><i>hòa</i></b> <b><i>bình: vì họ sẽ</i></b> <b><i>được gọi là con của Thượng Đế”!</i></b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Chúng ta biết rằng tất cả những hành động như vậy đều là sản phẩm của sân hận và vô minh. Bởi thế chúng ta phải làm sao để loại trừ được những bất tịnh này ra khỏi tâm mọi người. Tất cả chúng ta hãy cùng nhau hành thiền và rải lòng từ ái cho tất cả những nạn nhân của thảm họa vừa qua ở Nữu Ước và Hoa Thịnh Đốn cũng như cho tất cả mọi người trên Thế giới.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Ý NGHĨA CỦA HẠNH PHÚC &#8211; THIỀN SƯ S.N. GOENKA</title>
		<link>https://thienvipassana.net/y-nghia-cua-hanh-phuc-thien-su-s-n-goenka/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Apr 2020 03:21:13 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[PHÁP THOẠI VỀ DHAMMA]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1091</guid>

					<description><![CDATA[Ý NGHĨA CỦA HẠNH PHÚC Phỏng theo bài nói chuyện của Goenkaji tại Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới (World]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Ý NGHĨA CỦA HẠNH PHÚC</b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b><i>Phỏng theo bài nói chuyện của Goenkaji tại Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới (World Economic Forum), Davos, Switzerland (Thụy Sỹ), tháng Giêng, năm 2000.</i></b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Những người đang tham dự diễn đàn này đều nằm trong nhóm người đặc biệt trên hành tinh của chúng ta. Nói chung họ nằm trong số những người giàu có nhất, có quyền lực nhất, thành đạt nhất trên thế giới. Ngay cả việc được mời tham dự Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới này cũng được xem như sự công nhận về những địa vị xuất chúng mà mỗi người tham dự đã đạt đến trong số những người ngang hàng với họ. Khi một người có tất cả sự giàu sang, quyền lực và địa vị mà bất kỳ ai cũng từng mong ước, họ có nhất thiết hạnh phúc không? Liệu tất cả những sự thành đạt và tự mãn mà họ đeo mang ấy có phải là “có tất cả” rồi không? Hay còn có một mức độ hạnh phúc to lớn hơn nữa con người có thể thành tựu?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Hạnh phúc là một trạng thái phù du. Nó trôi qua rất nhanh; khoảnh khắc này có mặt khoảnh khắc kế đã ra đi. Ngày nào mà mọi sự diễn tiến tốt đẹp với công việc của bạn, với tài khoản và gia đình của bạn, ngày ấy có hạnh phúc. Nhưng cái gì sẽ xảy ra khi điều bạn không mong muốn ập đến? Khi một điều gì đó hoàn toàn nằm ngoài quyền kiểm soát của bạn xảy ra làm xáo trộn hạnh phúc và hòa hợp của bạn?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Mỗi người trên thế gian, bất kể quyền lực và địa vị của họ, đều sẽ trải qua những giai đoạn trong đó những hoàn cảnh phát sinh được xem là nằm ngoài sự kiểm soát của họ và không theo ý thích của họ. Nó có thể là việc bạn khám phá ra rằng mình đang mắc một chứng bệnh hiểm nghèo; có thể là cái chết hay cơn bạo bệnh của một người gần gũi và thân thiết của bạn, cũng có thể là chuyện ly dị hay bạn phát hiện ra vợ (chồng) của mình ngoại tình. Đối với người đam mê sự thành công trong cuộc đời, có thể chỉ đơn giản là một sự thất bại nào đó, chẳng hạn như một quyết định làm ăn sai lầm, công ty của bạn bị mua lại và kết quả là bạn mất việc, bị thất cử, người nào khác được đề bạt vào địa vị bạn mong muốn, hay con cái của bạn bỏ nhà ra đi, hoặc nó bác bỏ hết mọi giá trị mà bạn trân quý. Bất kể bạn có giàu sang, thanh thế và quyền uy bao nhiêu chăng nữa cũng mặc, những sự kiện không mong muốn và thất bại như vậy thường tạo ra tình trạng đau khổ khôn xiết.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Kế đến là vấn đề: làm thế nào để đương đầu với những giai đoạn bất hạnh ấy, nếu không nó sẽ làm hỏng đi một cuộc sống lý tưởng? Những giai đoạn như thế chắc chắn sẽ đến ngay cả đối với một cuốc sống được xem là may mắn nhất. Bạn có xử sự được bằng một thái độ quân bình và buông xả hay bạn sẽ phản ứng lại bằng sân hận đối với tình trạng khổ đau mà bạn đang nếm trải? Bạn có mong muốn được trở lại cái hạnh phúc trước đó của bạn không? Thêm nữa, khi bạn bị đắm trước vào hạnh phúc và vào những gì luôn luôn diễn ra theo cách bạn muốn, thì cái khổ khi mọi sự không xảy ra theo ý bạn thậm chí còn trở nên to lớn hơn nữa. Thực sự là nó trở nên không thể chịu đựng nổi. Nó thường làm cho chúng ta phải dùng đến rượu để đối phó với những tình huống bất toại nguyện và chán chường ấy, và có khi còn dùng đến thuốc ngủ để có được sự nghỉ ngơi mà chúng ta cần hầu tiếp tục chịu đựng. Trong khi đó chúng ta vẫn nói với thế giới bên ngoài và chính bản thân mình rằng chúng ta cực kỳ hạnh phúc vì sự giàu sang, quyền lực và địa vị của chúng ta.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tôi xuất thân từ một gia đình thương buôn và từng là một chủ doanh nghiệp cũng như thương gia từ lúc còn thiếu thời. Tôi đã xây dựng những nhà máy đường, nhà máy dệt, những xí nghiệp dệt chăn mền và thành lập các hãng xuất nhập khẩu có văn phòng ở khắp mọi nơi trên thế giới. Trong quá trình ấy, tôi làm ra rất nhiều tiền. Tuy nhiên, tôi cũng nhớ rõ mồn một cách tôi đã phản ứng như thế nào đối với những sự kiện trong công việc làm ăn của tôi cũng như đời tư của tôi trong suốt những năm ấy. Hằng đêm, nếu tôi không thành công trong một công việc mua bán nào đó ngày hôm ấy, tôi sẽ nằm trằn trọc hàng giờ để hình dung ra những gì đã đưa đến sai lầm và những gì tôi cần phải làm lần tới. Ngay cả nếu tôi có đạt được thành công lớn ngày hôm đó tôi cũng sẽ nằm thao thức để tận hưởng sự mỹ mãn do tài năng của mình đem lại. Trong khi tôi nếm mùi thành công, kinh nghiệm ấy cũng chẳng phải là hạnh phúc hay sự bình an của tâm. Tôi thấy rằng sự bình an liên quan rất mật thiết với hạnh phúc và tôi thường chẳng có cả hai, bất kể đến tiền bạc và địa vị của tôi như một nhà lãnh đạo trong cộng đồng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tôi nhớ có một bài thơ rất được ưu chuộng liên quan tới vấn đề đang bàn này.</span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Dễ thay sống vui tươi;<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Khi dòng đời êm trôi,<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Như bài ca ngọt ngào.<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Nhưng con người xứng đáng,<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Là người có thể cười,<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Khi mọi việc tiêu vong.</span></i></span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Mỗi người trong chúng ta sẽ đối phó như thế nào với những giai đoạn mà mọi việc đi đến “tiêu vong” hay thất bại hoàn toàn ấy mới là yếu tố chính của “ý nghĩa của hạnh phúc”, bất kể đến tiền bạc, quyền lực và thanh thế của chúng ta.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Mọi người ai cũng muốn sống một cuộc sống hạnh phúc và đó là một nhu cầu cơ bản của con người. Muốn như vậy, ta phải có được hạnh phúc chân thực. Cái gọi là hạnh phúc mà chúng ta thọ hưởng nhờ có tiền bạc, quyền lực, và đắm chìm trong các dục lạc không phải là hạnh phúc chân thực. Hạnh phúc ấy rất mong manh, không bền và thoáng qua. Để có được hạnh phúc chân thực, hạnh phúc vững bền, trường cửu, chúng ta phải thực hiện một cuộc hành trình vào sâu trong tự thân và loại trừ hết mọi đau khổ, bất hạnh tồn chứa trong những mức sâu kín của tâm. Bao lâu còn có khổ đau ở tận sâu trong tâm mọi cố gắng để cảm nhận hạnh phúc ở mức bề mặt của tâm đều tỏ ra vô ích.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Kho chứa những đau khổ ở tận sâu trong tâm này cứ tiếp tục sinh sôi nảy nở bao lâu chúng ta còn tiếp tục phát ra những tiêu cực như nóng giận, sân hận, ác ý, và thù nghịch. Quy luật của tự nhiên là vậy, ngay khi chúng ta phát ra tiêu cực, khổ đau liền phát sanh. Chúng ta không thể nào cảm nhận được hạnh phúc và bình an khi chúng ta phát ra tiêu cực trong tâm. Bình an và tiêu cực không thể cùng tồn tại cũng như bóng tối và ánh sáng không thể ở chung với nhau vậy. Có một cách luyện tập rất khoa học và hệ thống do một nhà siêu &#8211; khoa học vĩ đại của đất nước Ấn Độ cổ xưa phát triển qua đó người ta có thể khám phá ra sự thực liên quan đến các hiện tượng tâm – thân hay danh – sắc ở mức kinh nghiệm. Kỹ thuật này được gọi là Vipassanā (Minh Sát), nghĩa là quan sát thực tại một cách khách quan, đúng như nó là.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Kỹ thuật này giúp cho người ta phát triển khả năng cảm nhận và hiểu biết tác động qua lại của tâm và vật chất trong cấu trúc vật lý (thân) của chính họ. Kỹ thuật Minh sát liên quan đến quy luật cơ bản của tự nhiên, đó là khi bất cứ một phiền não nào nảy sinh trong tâm, lập tức hai điều bắt đầu xảy ra ở mức vật lý. Một là hơi thở mất đi nhịp điệu bình thường của nó. Tôi bắt đầu thở nặng nề khi một tiêu cực nảy sanh trong tâm. Đây là một thực tại rất thô và rõ rệt mà ai cũng có thể cảm nhận. Đồng thời, ở một mức vi tế hơn, một phản ứng sinh hóa bắt đầu trong thân: Tôi cảm giác một cảm thọ vật lý trên thân. Mỗi phiền não làm phát sinh một cảm thọ thế này hay thế khác trên một phần nào đó của thân.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đây là một giải pháp thực tiễn. Một người bình thường không thể nào quan sát được những phiền não trừu tượng của tâm: sợ hãi, nóng giận, dục vọng trừu tượng. Song với việc luyện tập và thực hành thích hợp, họ sẽ rất dễ quan sát hơi thở và các cảm thọ, cả hai đều liên quan trực tiếp đến những phiền não trong tâm.</span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Hơi thở và cảm thọ sẽ giúp tôi theo hai cách. Thứ nhất, ngay khi một phiền não khởi động trong tâm, hơi thở sẽ mất đi một nhịp điệu bình thường của nó. Nó bắt đầu la lên: “</span><i><span style="font-weight: 400;">Xem này, có cái gì trục trặc rồi đó!</span></i><span style="font-weight: 400;">”.</span> <span style="font-weight: 400;">Tương tự, các cảm thọ bảo tôi: “</span><i><span style="font-weight: 400;">Có cái gì đã trục trặc rồi.</span></i><span style="font-weight: 400;">” Tôi phải chấp</span> <span style="font-weight: 400;">nhận điều này. Lúc đó, sau khi đã được cảnh báo, tôi bắt đầu quan sát hơi thở, quan sát các cảm thọ, và tôi thấy rằng phiền não chẳng mấy chốc biến mất.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Hiện tượng tâm &#8211; vật lý này cũng giống như một đồng tiền có hai mặt vậy. Ở mặt này là những ý nghĩ hay những cảm xúc nảy sanh trong tâm. Ở mặt kia là các hơi thở và các cảm thọ xuất hiện trên thân. Mỗi ý nghĩ hay cảm xúc, ý thức hay vô thức, mỗi tâm phiền não đều thể hiện ra trong hơi thở hoặc cảm thọ của khoảnh khắc đó. Như vậy, nhờ quan sát hơi thở hoặc cảm thọ, bạn đang quan sát tâm phiền não. Thay vì chạy trốn vấn đề, bạn đối diện với thực tại như nó đang là. Lúc đó bạn thấy rằng phiền não mất đi sức mạnh của nó; nó không còn áp đảo được bạn như nó đã từng trong quá khứ. Nếu bạn kiên trì, phiền não cuối cùng biến mất hoàn toàn và bạn giữ được sự bình an và hạnh phúc.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Theo cách này, kỹ thuật Minh sát tự thân chỉ ra cho chúng ta thấy thực tại trên hai phương diện của nó: bên ngoài và bên trong. Con người luôn luôn tìm nguyên nhân những bất hạnh hay khổ đau của mình ở bên ngoài. Chúng ta luôn luôn đổ thừa hoàn cảnh và cố gắng thay đổi thực tại bên ngoài. Do phớt lờ thực tại bên trong, chúng ta không bao giờ hiểu được rằng nguyên nhân của khổ đau nằm ở bên trong, nằm nơi những phản ứng mù quáng của chính chúng ta.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bạn càng thực hành kỹ thuật này nhiều bao nhiêu, bạn càng nhanh chóng thoát ra khỏi những tiêu cực bấy nhiêu. Dần dần tâm cũng khỏi những phiền não; nó trở nên thanh tịnh. Một cái tâm thanh tịnh luôn ngập tràn yêu thương, tình yêu thương không dính mắc hay tâm từ đối với tất cả mọi người; chan chứa lòng bi mẫn đối với những thất bại và khổ đau của người khác; chan chứa lòng hoan hỷ với những thành công và hạnh phúc của họ; ngập tràn sự xả ly khi đương đầu với bất kỳ hoàn cảnh nào.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Khi bạn tới được giai đoạn này, toàn bộ mô thức sống của bạn bắt đầu thay đổi. Bạn không còn làm bất cứ điều gì bằng thân hay bằng lời nói sẽ gây xáo trộn sự bình an và hạnh phúc của người khác được nữa. Thay vào đó, tâm quân bình chẳng những trở nên thật bình yên mà nó còn giúp cho người khác được bình yên nữa. Bầu không khí xung quanh một người như vậy sẽ được thấm nhuần với sự bình yên, hòa hợp và hạnh phúc chân thực, sự bình yên và hòa hợp này cũng bắt đầu có những ảnh hưởng đến những người khác.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Kinh nghiệm trực tiếp thực tại trong chính bản thân hay kỹ thuật quan sát này, được gọi là Vipassanā (Minh Sát) và nó là một cách trực tiếp và giản dị nhất để dẫn đến một cuộc sống hạnh phúc chân thực.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Tất nhiên, sống một cuộc sống hạnh phúc cũng còn có những yếu tố khác. Một số trong những yếu tố ấy thích hợp với những người đang tham dự diễn đàn này. Khi bạn có tất cả tiền bạc và của cải mà bạn từng mong muốn, làm thế nào có thể thực sự hưởng được những đặc ân ấy trong khi hàng triệu người trên thế giới còn không chắc lắm về bữa ăn kế của họ. Dĩ nhiên không có gì tuyệt đối sai với việc kiếm tiền để chu cấp cho bản thân bạn, cho gia đình bạn và cho những người nương tựa vào bạn, song bạn cũng phải trả lại một phần nào đó cho xã hội. Bạn có được sự giàu sang của mình là từ xã hội, vì thế bạn phải cho lại nó một cái gì đó. Thái độ của bạn cần phải là: “</span><i><span style="font-weight: 400;">Ta kiếm tiền cho bản thân nhưng ta cũng kiếm tiền cho tha nhân</span></i><span style="font-weight: 400;">.” </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Phương diện khác của hạnh phúc trong việc kinh doanh buôn bán là phải chắc chắn rằng bất cứ điều gì bạn làm để kiếm tiền cho mình sẽ không gây thiệt hại hay tổn thương cho những người khác. Đây là một trách nhiệm to lớn. Tiền kiếm được với giá phải trả là sự bình yên và hạnh phúc của đồng loại sẽ chẳng bao giờ đem lại hạnh phúc cho bạn. Hạnh phúc chân thực không phải là của cải, tài nghệ, sự giàu sang hay quyền thế. Nó là một trạng thái nội tại vốn xuất phát từ một cái tâm thanh tịnh và bình yên. Vipassanā là một khí cụ giúp mọi người thành tựu trạng thái ấy.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>THIỀN NGAY BÂY GIỜ &#8211; ĐỨC PHẬT VÀ NHÀ KHOA HỌC</title>
		<link>https://thienvipassana.net/thien-ngay-bay-gio-duc-phat-va-nha-khoa-hoc/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Apr 2020 03:22:07 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1094</guid>

					<description><![CDATA[ĐỨC PHẬT VÀ NHÀ KHOA HỌC  Thực tại về thân (vật lý) không ngừng thay đổi trong từng sát na.]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>ĐỨC PHẬT VÀ NHÀ KHOA HỌC</b><span style="font-weight: 400;"> </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Thực tại về thân (vật lý) không ngừng thay đổi trong từng sát na. Đây là những gì Đức Phật đã thực chứng bằng việc khảo sát chính bản thân ngài. Với tâm định mạnh mẽ, Đức Phật thể nhập sâu vào bản chất riêng của mình và thấy rằng toàn bộ cơ cấu vật chất được cấu thành bởi những tổng hợp sắc hay những hạt hạ nguyên tử nhỏ bé đang sanh và diệt liên tục. Trong một cái búng tay hay trong một cái chớp mắt, Ngài nói, mỗi trong những phân tử này sanh và diệt nhiều tỷ lần. “Không thể nào tin được”, bất kỳ ai chỉ quan sát thực tại rõ rệt bề ngoài, vốn dường như rất rắn chắc, rất thường hằng, đều sẽ nghĩ như thế. Tôi thường cho rằng câu nói “nhiều tỷ lần” có thể chỉ là cách diễn đạt mang tính thành ngữ nhiều hơn chứ không nên hiểu theo nghĩa đen. Tuy nhiên, khoa học hiện đại đã xác nhận lời tuyên bố này</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Vài năm trước, một nhà khoa học Mỹ đã nhận giải thưởng Nobel về vật lý. Trong một thời gian dài ông đã nghiên cứu và tiến hành các cuộc thí nghiệm để biết được các hạt hạ nguyên tử cấu thành vũ trụ vật lý này. Người ta cũng đã biết được rằng những phân tử này sanh và diệt với vận tốc cực kỳ nhanh và lặp đi lặp lại rất nhiều lần. Sau đó nhà khoa học này quyết định chế tạo một dụng cụ để có thể đếm xem một phân tử sanh và diệt bao nhiêu lần trong một giây. Ông đã rất đúng khi gọi dụng cụ mà ông phát minh là một buồng bong bóng, và ông phát hiện ra rằng trong một giây mỗi hạt hạ nguyên tử sanh và diệt 10</span><span style="font-weight: 400;">22</span><span style="font-weight: 400;"> lần.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Sự thực mà nhà khoa học này khám phá cũng giống như sự thực mà Đức Phật đã tìm ra, nhưng giữa họ có một sự khác biệt lớn lao biết dường nào! Một số các thiền sinh người Mỹ của tôi đã tham dự những khóa thiền ở Ấn Độ sau đó trở về nước của họ, và họ đã đến thăm nhà khoa học này. Họ báo lại cho tôi biết rằng mặc dù sự thực là ông ta đã khám phá ra thực tại này, ông vẫn là một con người phàm tục với cái khối khổ thông thường mà mọi người bình thường vẫn có! Ông ta không hoàn toàn giải thoát khỏi khổ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Không, nhà khoa học đó không làm sao trở thành một con người giác ngộ được, không thể nào thoát khỏi mọi khổ đau được, bởi vì ông đã không kinh nghiệm sự thực một cách trực tiếp. Những gì ông biết vẫn chỉ là trí tuệ thế gian. Ông tin sự thực này bởi vì ông có sự tin tưởng vào cái dụng cụ mà ông phát minh, song ông đã không tự thân kinh nghiệm trực tiếp sự thực </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tôi không có gì phải chống lại con người này cũng không có gì phải chống lại khoa học hiện đại. Tuy nhiên, chúng ta không nên chỉ là nhà khoa học nghiên cứu thế giới bên ngoài. Giống như Đức Phật, chúng ta cũng nên là một nhà khoa học nghiên cứu thế giới bên trong tự thân chúng ta, để kinh nghiệm sự thực một cách trực tiếp. Sự thực chứng cá nhân về sự thực hay chân lý sẽ tự động thay đổi mô thức thói quen của tâm nhờ đó bạn bắt đầu sống theo sự thực. Mỗi hành động bạn làm sẽ hướng trực tiếp đến sự tốt đẹp của cá nhân bạn và sự tốt đẹp của những người khác. Nếu kinh nghiệm nội tại này bị bỏ qua, khoa học rất có thể sẽ bị lạm dụng vào những mục đích hủy diệt. Song nếu chúng ta trở thành những nhà khoa học nghiên cứu về thực tại bên trong, chúng ta sẽ sử dụng thích đáng khoa học cho hạnh phúc của tất cả chúng sanh.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>BÀI CHIA SẺ VỀ TÔN GIÁO TẠI THUỴ SĨ &#8211; THIỀN SƯ S.N. GOENKA</title>
		<link>https://thienvipassana.net/bai-chia-se-ve-ton-giao-tai-thuy-si-thien-su-s-n-goenka/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Apr 2020 03:23:08 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[PHÁP THOẠI VỀ DHAMMA]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1096</guid>

					<description><![CDATA[TÔN GIÁO Đây là bài thứ hai trong ba bài nói chuyện tại Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới, Davos,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>TÔN GIÁO</b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b><i>Đây là bài thứ hai trong ba bài nói chuyện tại Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới, Davos, Thụy Sỹ, tháng Giêng, năm 2000.</i></b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tốt đẹp thay hôm nay tất cả chúng ta lại gặp nhau ở đây để thảo luận về những phương diện khác nhau của tôn giáo. Không phải tôn giáo này hay tôn giáo nọ mà tôn giáo theo nghĩa đích xác của nó.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Có hai phương diện rất ý nghĩa của tôn giáo, một trong hai phương diện đó được xem như cốt lõi của tôn giáo, tinh hoa của tôn giáo, và hết sức quan trọng. Đó là sống một cuộc sống đạo đức, đầy lòng từ ái, bi mẫn, thiện chí, và khoan dung.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Về bản chất, tôn giáo nào cùng giảng dạy đạo đức. Đây là mẫu số chung lớn nhất của mọi tôn giáo.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một đời sống đạo đức là một đời sống ở đây người ta biết tránh mọi hành động bằng thân hay bằng lời nói nào gây xáo trộn sự bình yên và hòa hợp của những chúng sinh khác. Một đời sống đạo đức luôn luôn thoát khỏi những tiêu cực như nóng giận, sân hận, ác ý, và thù nghịch. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Một đời sống đạo đức là một đời sống tôn giáo đích thực ở đây người ta sống trong bình yên và hòa hợp với chính mình và không phát ra gì khác ngoài sự bình yên và hòa hợp đối với tha nhân. Một đời sống tôn giáo thực thụ là một “</span><i><span style="font-weight: 400;">nghệ thuật sống</span></i><span style="font-weight: 400;">”, một nguyên tắc cư xử hợp với đạo đức, là một cuộc sống hiền thiện và lành mạnh trong tinh thần hòa hợp vui vẻ. Một đời sống tôn giáo thực thụ luôn luôn lợi ích cho chính mình, lợi ích cho tha thân, và lợi ích cho toàn thể xã hội loài người.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một con người tôn giáo thực sự là một con người đạo đức, một người sống với cuộc sống đạo đức, với một cái tâm đã khéo kiểm soát và khép vào cương kỷ. Một người với một tấm lòng trong sạch luôn luôn sôi nổi với từ ái bi mẫn. Một con người tôn giáo thực sự như vậy có thể từ bất kỳ xứ sở nào, giày hay nghèo, có học thức hay thất học. Mỗi con người đều có thể trở thành một con người tôn giáo đích thực như vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Sống một cuộc sống đạo đức với một cái tâm đã khéo kiểm soát, khéo khép vào cương kỷ và với một tấm lòng trong sạch đầy từ ái và bi mẫn không phải là độc quyền của bất kỳ một tôn giáo nào. Nó dành cho tất cả. Nó vượt qua mọi chướng ngại bộ phái. Nó luôn luôn phi bộ phái. Nó luôn luôn mang tính phổ quát. Nó luôn luôn là của chung.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nếu người ta thực hành được tinh quý của tôn giáo như vậy thì không còn lý do gì cho các cuộc xung đột hay bất đồng quan điểm giữa những con người trên thế gian bất kể tôn giáo của họ là gì. Mọi thành viên trong xã hội loài người có thể thọ hưởng sự bình yên chân thực, hòa hợp chân thực, và hạnh phúc chân thực nhờ giữ gìn tinh túy của tôn giáo này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tuy nhiên còn có một phương diện khác của tôn giáo. Đó là cái vỏ bề ngoài của tôn giáo. Cái vỏ này đòi hỏi phải có những lễ nghi, nghi thức, v.v…. mà rất có thể sẽ biến thành những hình thức</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">sùng bái khác nhau. Mỗi tôn giáo có những niềm tin mang tính triết lý và thần thoại khác nhau của riêng nó, mỗi trong số đó rất có thể biến thành những giáo điều, tín ngưỡng mù quáng và đức tin mù quáng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Trái với sự giống nhau về cốt lõi đạo đức bên trong, cái vỏ cứng bề ngoài này phô bày một sự khác nhau rất lớn. Một tôn giáo mang tính bộ phái có tổ chức hẳn hoi đều có những hình thức lễ nghi, nghi thức, sự sùng bái, đức tin và giáo điều của riêng nó. Tín đồ của những tôn giáo có tổ chức như vậy thường phát sanh một sự chấp thủ dữ dội vào các hình thức lễ nghi, tín ngưỡng, và giáo điều của họ, xem đó như những phương tiện cứu độ duy nhất. Những con người lầm lạc như vậy thậm chí có thể không có chút từ ái, bi mẫn và thiện chí nào đối với tha thân, tuy thế họ vẫn có cảm tưởng rằng họ là những con người tôn giáo bởi vì họ đã thực hiện được những hình thức lễ nghi thế này, thế nọ hoặc bởi vì họ có đức tin đầy đủ nơi tín ngưỡng của họ. Thực sự ra họ đang tự mê hoặc mình và bỏ qua tinh hoa của pháp hành được xem là bản chất đích thực của tôn giáo.Và còn có một phần rất tệ hại của cái vỏ bề ngoài này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Những người chấp chặt vào tín ngưỡng riêng của họ thường tin chắc rằng tín đồ của các tôn giáo có tổ chức khác là những người vô tín ngưỡng và do đó sẽ chẳng bao giờ nếm được sự cứu rỗi. Họ còn tin chắc rằng cải hóa được người khác theo đạo của mình là một việc làm có phước báu lớn lao và vì vậy mà họ áp dụng đủ mọi biện pháp kể cả cưỡng bức.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Niềm tin mù quáng của tín đồ các tôn giáo có tổ chức như vậy rất có thể sẽ biến thành trào lưu chính thống cuồng tín. Nó dẫn đến những cuộc tranh cãi, những sự mâu thuẫn, những đối đầu thô bạo và thậm chí những cuộc chiến tranh đẫm máu mà kết quả là bao nỗi tang thương đau khổ trong xã hội, xoá sạch mọi sự bình yên và hòa hợp của nó. Và tất cả những điều này được người ta làm nhân danh tôn giáo. Thật là một nỗi bất hạnh to lớn cho thế giới loài người này vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Khi những cái vỏ bề ngoài của tôn giáo trở nên quan trọng quá mức như vậy thì cái lõi đạo đức bên trong sẽ mất đi. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đôi khi người ta còn cảm thấy rằng không thể có một tôn giáo mà không có cái vỏ cứng bên ngoài, dù cái vỏ ấy có thể là điều không ai muốn. Song những thí nghiệm thành công đã được thực hiện trong quá khứ và ngay cả ngày nay cho thấy, một trăm phần trăm mọi người đều cho cốt lõi đạo đức bên trong là quan trọng, bỏ qua cái vỏ bề ngoài như hoàn toàn không thích hợp. Phương pháp để áp dụng thành công điều này gọi là thiền Minh Sát (Vipassanā) vẫn còn tồn tại.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>THIỀN NGAY BÂY GIỜ &#8211; HẠT GIỐNG VÀ QUẢ</title>
		<link>https://thienvipassana.net/thien-ngay-bay-gio-hat-giong-va-qua/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Apr 2020 03:25:09 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1098</guid>

					<description><![CDATA[ HẠT GIỐNG VÀ QUẢ Nhân như thế nào, quả sẽ như vậy. Hạt giống như thế nào, trái sẽ như]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>HẠT GIỐNG VÀ QUẢ</b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nhân như thế nào, quả sẽ như vậy. Hạt giống như thế nào, trái sẽ như thế. Hành động (nghiệp) như thế nào, quả báo cũng không sai.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Trên cùng một thửa đất người nông dân kia trồng hai hạt giống: Một hạt của mía, và hạt kia của </span><i><span style="font-weight: 400;">neem</span></i><span style="font-weight: 400;">, một loại cây vùng nhiệt đới rất đắng.</span> <span style="font-weight: 400;">Hai hạt giống trên cùng một mặt đất,</span> <span style="font-weight: 400;">nhận cùng một</span> <span style="font-weight: 400;">thứ nước, cùng ánh nắng mặt trời, cùng một bầu không khí; thiên nhiên còn cho cả hai cùng một chất bổ dưỡng. Hai cây bé nhô lên và bắt đầu phát triển. Và điều gì đã xảy ra với cây </span><i><span style="font-weight: 400;">neem</span></i><span style="font-weight: 400;">? Nó đã phát triển với vị đắng ngắt trong từng thớ thịt, trong khi cây mía lại lớn lên với từng thớ thịt của nó thơm mát ngọt ngào. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Tại sao thiên nhiên, hay, nếu bạn thích, tại sao Thượng Đế lại quá tốt bụng với cây này và quá độc ác với cây kia? Không, Không, thiên nhiên không tốt bụng cũng chẳng độc ác. Thiên nhiên làm việc theo những qui luật cố định của nó. Thiên nhiên chỉ giúp cho tính chất của hạt giống thể hiện ra. Tất cả chất bổ dưỡng chỉ là để giúp cho hạt giống bộc lộ tính chất đặc biệt nằm ngầm bên trong nó ra mà thôi. Hạt giống của cây mía có tính chất ngọt ngào; do đó cây của nó sẽ chỉ có vị ngọt. Hạt giống của cây </span><i><span style="font-weight: 400;">neem</span></i><span style="font-weight: 400;"> có tính chất đắng; nên cây của nó sẽ không có gì ngoài vị đắng. Hạt giống như thế nào trái sẽ như thế đó là vậy.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Người nông dân đi đến cây neem, cúi lạy ba lạy, nhiễu quanh nó 108 vòng, và rồi dâng cúng hương hoa, đèn nến, và trái cây. Sau đó ông bắt đầu nguyện, “</span><i><span style="font-weight: 400;">Ôi thần neem,</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">xin ngài hoan hỷ</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">cho con những trái xoài ngọt ngào, con mong muốn có được những trái xoài ngọt ngào!</span></i><span style="font-weight: 400;">”.</span> <span style="font-weight: 400;">Vị</span> <span style="font-weight: 400;">thần neem tội nghiệp kia làm sao có thể cho ra những trái xoài ngọt ngào được, ông không có quyền năng gì để làm được như vậy. </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Nếu ai đó muốn có những trái xoài ngọt, họ phải trồng hạt giống của cây xoài. Lúc đó họ chẳng cần phải khóc lóc van xin ai giúp đỡ làm gì. Vì trái mà họ thu họach sẽ chỉ là những trái xoài ngọt. Hạt giống như thế nào, trái sẽ như vậy.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Cái khó của chúng ta, cái vô minh của chúng ta là ở chỗ chúng ta vẫn cứ không chịu để ý khi chúng ta gieo trồng những hạt giống. Chúng ta cứ tiếp tục trồng những hạt giống của cây </span><i><span style="font-weight: 400;">neem</span></i><span style="font-weight: 400;">, nhưng khi thời vụ cho trái tới chúng ta mới bất ngờ thông báo, chúng ta muốn có những trái xoài ngọt. Điều này làm sao có thể được. </span><span style="font-weight: 400;">4</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">4</span> <span style="font-weight: 400;">Dựa trên A.I.xvii, Eka dhamma Pāli</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>THIỀN NGAY BÂY GIỜ &#8211; SÂN HẬN</title>
		<link>https://thienvipassana.net/thien-ngay-bay-gio-san-han/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Apr 2020 03:25:59 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1100</guid>

					<description><![CDATA[SÂN HẬN Đây là bài cuối trong ba bài nói chuện của Goenkaji tại Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới,]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>SÂN HẬN</b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b><i>Đây là bài cuối trong ba bài nói chuện của Goenkaji tại Diễn Đàn Kinh Tế Thế Giới, Davos, Thụy Sỹ, Tháng Giêng, năm 2000.</i></b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Điều gì sẽ xảy ra khi một người sân hận? Quy luật tự nhiên cho thấy rằng khi người nào phát ra sân hận họ sẽ là nạn nhân đầu tiên của nó. Bạn chắc chắn sẽ trở nên đau khổ khi bạn phát ra sân hận cho dù hầu hết mọi lần bạn không nhận ra rằng bạn đang tự hại mình do nổi sân như vậy. Ngay cả nếu ai đó nhận ra được điều này, sự thực là họ không thể tự mình tránh khỏi sân hận; tự mình thoát ra khỏi cơn giận. Bây giờ chúng ta hãy xem tại sao người ta lại trở nên sân hận.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Sự thực hiển nhiên cho thấy là sân hận phát sinh khi một điều gì đó không vừa ý xảy ra, khi một người nào đó gây chướng ngại cho việc hoàn thành những ước muốn của bạn, khi người nào đó sỉ nhục bạn hoặc khi người nào đó trong lúc nói sau lưng đã bộc lộ những nhận xét có vẻ khinh thường bạn. Tất cả những lý do đại loại như vậy khiến cho người ta bùng lên ngọn lửa sân hận và là những lý do rõ rệt khiến cho người ta trở nên giận dữ. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bây giờ thử hỏi liệu có thể một người có thể có rất nhiều quyền lực đến độ không ai dám nói hay làm điều gì nghịch ý anh ta không? Điều này chắc chắn là không thể có. Ngay cả với người quyền thế nhất trên thế gian này, những điều không mong muốn vẫn có thể xảy ra và anh ta hay cô ta hoàn toàn bất lực trong việc ngăn chặn nó. Cho dù chúng ta có thể ngăn được một nguời không cho xỉ vả chúng ta hay nói điều gì đó chống lại chúng ta thì cũng không có gì bảo đảm được rằng người này sẽ không lặp lại việc ấy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tuy nhiên trong khi chúng ta không thể thay đổi được thế gian bên ngoài theo ước muốn của chúng ta, chúng ta chắc chắn có thể thay đổi chính bản thân chúng ta để loại trừ cái khổ mà chúng ta phải chịu do phát sinh ra sân hận. Để làm được điều này chúng ta phải truy tìm nguyên nhân sâu xa của sân hận trong chính bản thân chúng ta thay vì bên ngoài.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Chúng ta phải hiểu lý do đích thực khiến cho sân hận phát sinh ở bên trong chúng ta. Chẳng hạn từ quan điểm của Vipassanā hay thiền Minh sát, chúng ta hiểu lý do đích thực khiến chúng ta nếm trải sân hận nằm ở bên trong chúng ta. Nếu bạn học được nghệ thuật quan sát thực tại trong chính bản thân bạn thì điều sẽ trở nên thật rõ ràng cho bạn ở mức kinh nghiệm rằng lý do đích thực khiến phát sinh sân hận nằm ở bên trong chứ không phải bên ngoài.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Ngay khi bạn gặp môt điều không vừa ý nào đó ở bên ngoài, liền có một cảm thọ ở trên thân. Và do đối tượng là không vừa ý nên cảm thọ sẽ rất khó chịu. Chính ra chỉ sau khi cảm giác cảm thọ khó chịu (thọ khổ) này bạn mới phản ứng lại với sân. Nếu bạn học được cách làm thế nào để quan sát những cảm thọ trên thân này với thái độ bình thản hay xả ly không phản ứng lại chúng, bạn sẽ thoát ra khỏi thói quen cũ của bừng bừng nổi giận và tự làm hại mình. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Thực hành minh sát sẽ giúp bạn phát triển được khả năng quan sát mọi loại cảm thọ khác nhau mà bạn kinh nghiệm trên những thân phần khác nhau từ lúc này đến lúc khác và giữ được thái độ xả do không phản ứng lại với chúng. Thói quen cũ của bạn trước đây là khi bạn cảm giác một cảm thọ dễ chịu (thọ lạc) bạn sẽ phản ứng lại với tham ái và chấp thủ, và khi bạn cảm giác những cảm thọ khó chịu bạn liền phản ứng lại nóng giận và sân hận. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Vipassanā dạy bạn biết quan sát mọi cảm thọ, cả dễ chịu lẫn khó chịu, một cách khách quan và giữ thái độ xả với sự hiểu biết rằng mọi cảm thọ đều có bản chất sanh và diệt hay vô thường. Không có cảm thọ nào tồn tại vĩnh hằng cả.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nhờ thực hành thường xuyên việc quan sát cảm thọ một cách xả ly bạn thay đổi được lề thói quen của phản ứng mù quáng tức thời đối với các cảm thọ này. Như vậy, trong cuộc sống hằng ngày, bất cứ khi nào bạn tiếp xúc với một điều gì không vừa lòng, bạn để ý thấy rằng một cảm thọ khó chịu đã phát sanh trong thân và bạn bắt đầu quan sát nó, không để cho đùng đùng nổi giận như trước. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Dĩ nhiên, phải mất một thời gian mới đạt đến được giai đoạn ở đây bạn hoàn toàn giải thoát khỏi sân hận. Song khi bạn thực hành Vipassanā ngày một nhiều hơn bạn sẽ nhận ra rằng giai đoạn bạn lăn quay trong sân hận đang trở nên ngày càng ngắn hơn. Cho dù bạn không thể cảm giác được cảm thọ liền khi nó khởi lên, có thể sau một ít phút bạn mới bắt đầu nhận ra rằng do phản ứng mù quáng của sân hận bạn đang làm cho các cảm thọ thậm chí căng thẳng hơn, bằng cách ấy cũng tự làm cho mình đau khổ hơn. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Ngay khi bạn nhận ra sự kiện này thì bạn cũng bắt đầu thoát khỏi sân hận. Với việc thực hành Minh sát đều đặn giai đoạn nhận thức được khổ đau liên quan đến cảm thọ khổ này sẽ ngày cảng trở nên ngắn hơn khi bạn hiểu được tức thời sự tai hại mà bạn đang tự gây ra cho mình do phát ra sân hận. Đây là cách duy nhất để tự giải thoát bản thân khỏi thói quen phản ứng điên rồ với sân hận này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Dĩ nhiên cũng có một cách khác là ngay khi bạn nhận ra rằng mình đã phát sanh sân hận bạn có thể chuyển hướng sự chú ý của mình sang một đối tượng khác nào đó và nhờ kỹ thuật này bạn có thể cảm nhận như mình đang thoát ra khỏi sân hận. Tuy nhiên, thực sự chỉ có phần bề mặt của tâm thoát ra khỏi sân hận. Tận sâu bên trong bạn vẫn tiếp tục sôi sục với ngọn lửa sân vì bạn đã không đoạn trừ được sân mà chỉ đè nén nó. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Vipassanā dạy bạn không chạy trốn thực tại mà, thay vào đó, đối diện với thực tại và bắt đầu quan sát cơn giận trong tâm và cảm thọ khó chịu trong thân một cách khách quan. Nhờ quan sát thực tại của những cảm thọ khó chịu trong thân bạn không chuyển hướng sự chú ý của mình sang một nơi khác cũng không đè nén cơn giận của bạn vào mức sâu hơn của tâm. Nếu bạn tiếp tục duy trì việc quan sát các cảm thọ một cách buông xả bạn sẽ nhận thấy rằng, một cách tự nhiên, cơn giận đã khởi lên ấy trở nên càng lúc càng yếu đi và cuối cùng thì biến mất.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Sự thực là có một rào cản giữa phần tâm nhỏ, đó là bề mặt của tâm, với phần tâm lớn hơn, phần tâm thường được gọi là tiềm thức (hay tâm hữu phần &#8211; bhavanga). Phần tâm lớn nằm ở mức sâu kín nhất này luôn luôn tiếp xúc với các cảm thọ của thân và đã trở thành kẻ nô lệ cho mô thức thói quen phản ứng mù quáng đối với những cảm thọ này. Do lý do này hay lý do khác mà có những loại thọ khác nhau ở khắp toàn thân trong từng sát na. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nếu cảm thọ là dễ chịu hay lạc thời mô thức thói quen là phản ứng lại với tham ái và chấp thủ và nếu cảm thọ là khó chịu hay khổ mô thức thói quen là phản ứng lại với ác cảm và sân hận. Do sự ngăn cách giữa phần bề mặt nhỏ bé của tâm và phần tâm còn lại nên phần bề mặt hoàn toàn không hay biết về sự kiện rằng sự phản ứng không ngớt này đang diễn ra ở mức sâu hơn. Vipassanā sẽ giúp bạn phá bỏ rào cản này và toàn bộ cơ cấu tâm trở nên rất ý thức. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nó sẽ cảm giác được các cảm thọ từ sát na này đến sát na khác và, với sự hiểu biết về quy luật vô thường, nó giữ được thái độ bình thản hay buông xả. Thật dễ luyện tập cho mức bề mặt của tâm giữ được thái độ bình thản với sự hiểu biết ở mức tri thức song bức điện văn của sự hiểu biết tri thức ấy lại không đến được mức sâu hơn của tâm bởi vì rào cản này. Khi rào cản này bị Vipassanā phá bỏ toàn bộ, tâm duy trì liên tục sự hiểu biết về quy luật vô thường đồng thời mô thức thói quen phản ứng mù quáng bắt đầu thay đổi. Đây là cách tốt nhất để bạn tự giải thoát mình ra khỏi khổ đau của sân hận.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>MÔN BƠI LỘI HỌC &#8211; TẦM QUAN TRỌNG CỦA THỰC HÀNH</title>
		<link>https://thienvipassana.net/mon-boi-loi-hoc-tam-quan-trong-cua-thuc-hanh/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Apr 2020 03:29:06 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1103</guid>

					<description><![CDATA[Môn bơi lội học. Tầm quan trọng của việc thực hành và học những kỹ năng thực tiễn với đời]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Môn bơi lội học. Tầm quan trọng của việc thực hành và học những kỹ năng thực tiễn với đời sống. </b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>MÔN BƠI LỘI HỌC</b><b> </b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một vị giáo sư trẻ nọ có lần đi du lịch bằng đường biển. Anh là một người học thức uyên bác với một cái đuôi dài lê thê những học vị đằng sau tên của anh ta, song anh lại có rất ít kinh nghiệm về cuộc sống. Trong thủy thủ đoàn của chiếc tàu anh đang đi có một bác thủy thủ già thất học. Mỗi buổi chiều bác thường đến viếng căn phòng của vị giáo sư trẻ để nghe anh ta nói liên tu bất tận về nhiều đề tài khác nhau. Bác rất thán phục kiến thức của vị giáo sư trẻ này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một buổi chiều khi bác thủy thủ già sắp rời căn phòng sau vài giờ nói chuyện, vị giáo sư hỏi, “Này bố già, thế ông có học môn địa chất học không?”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Đó là cái gì, thưa ngài?”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Ngành khoa học về trái đất ấy.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Ồ không thưa ngài, tôi chưa từng được đến trường. Tôi chưa bao giờ học một môn học nào cả.” “Ông già ơi, ông đã phí hết một phần tư cuộc đời của ông rồi.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bác thủy thủ già bỏ đi với khuôn mặt dài thuỗn ra. “Nếu một người học thức như thế nói như thế, chắc hẳn điều đó phải là xác thực,” bác nghĩ. “Ta đã phí hết một phần tư cuộc đời của mình rồi!” Chiều hôm sau cũng thế khi bác thủy thủ sắp rời căn phòng, vị giáo sư lại hỏi ông, “Này ông già, thế ông đã học môn hải dương học chưa?”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Đó là cái gì, thưa ngài?” </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Ngành khoa học về đại dương đấy.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Không, thưa ngài, tôi chưa từng học một cái gì cả.” </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Ông già ơi, ông đã phí hết một nửa cuộc đời của ông rồi.” </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Với khuôn mặt xệ dài hơn trước, bác thủy thủ bỏ đi: “Ta đã phí hết một nửa đời người rồi; con người học thức này nói như vậy.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Chiều ngày kế, một lần nữa vị giáo sư trẻ lại hỏi bác thủy thủ già: “Ông già ơi, thế ông đã học môn khí tượng học chưa?”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Đó là cái gì, thưa ngài? Tôi chưa bao giờ nghe nói tới môn học đó.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Sao, đó là ngành khoa học nghiên cứu về các hiện tượng gió, mưa, thời tiết mà.” </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Không, thưa ngài. Như tôi đã nói với ngài, tôi chưa bao giờ được tới trường. Tôi chưa bao giờ học một điều gì cả.” </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Ông đã không học ngành khoa học về trái đất trên đó ông sống; ông đã không học ngành khoa học về đại dương nơi ông kiếm kế sinh nhai; ông đã không học ngành khoa học về thời tiết, cái mà ông gặp hàng ngày! Ông già ơi, ông đã phí hết ba phần tư cuộc đời của ông rồi.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bác thủy thủ già cảm thấy rất buồn: “Con người học thức này nói rằng ta đã phí hết ba phần tư cuộc đời của ta! Chắc chắn ta đã phí hết ba phần tư cuộc đời rồi.” </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Ngày hôm sau đến phiên bác thủy thủ già. Bác chạy hớt hơ hớt hải lên phòng của người thanh niên và la lên: “Thưa ngài giáo sư, ngài có học môn bơi lội học không?”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Bơi lội học ư? Ý ông muốn nói gì?”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Thưa ngài, ngài có biết bơi không đấy?” </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Không, tôi không biết bơi.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">“Thưa ngài giáo sư, thế là ngài đã phí hết cả cuộc đời của ngài rồi! Tàu va phải đá và đang chìm đấy. Những ai biết bơi có thể đến được bờ kế bên, còn ai không biết bơi sẽ phải chết đuối. Tôi thật lấy làm tiếc, thưa ngài giáo sư, ngài chắc chắn sẽ mất mạng.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bạn có thể học tất cả các “ngành học” của thế gian, thế nhưng nếu bạn không học môn bơi lội học, tất cả những cái học của bạn đều vô ích.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bạn có thể đọc và viết những cuốn sách về bơi lội, bạn có thể biện bác về những phương diện lý thuyết vi tế của nó, song điều đó sẽ giúp ích cho bạn như thế nào nếu bạn không tự mình nhảy xuống nước? Bạn phải học cách bơi.</span></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>THIỀN VIPASSANA MỘT NGHỆ THUẬT SỐNG &#8211; THIỀN SƯ S.N. GOENKA</title>
		<link>https://thienvipassana.net/vipassana-mot-nghe-thuat-song/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Apr 2020 03:30:23 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[PHÁP THOẠI VỀ VIPASSANA TRONG ĐỜI SỐNG]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1105</guid>

					<description><![CDATA[THIỀN VIPASSANA &#8211; MỘT NGHỆ THUẬT SỐNG Mỗi người chúng ta ai cũng cố gắng tìm cách để có được]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><span style="font-size: 18pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>THIỀN VIPASSANA &#8211; MỘT NGHỆ THUẬT SỐNG</b></span></h2>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Mỗi người chúng ta ai cũng cố gắng tìm cách để có được sự bình yên và hòa hợp, bởi vì đây là những gì chúng ta thiếu trong cuộc sống. Đôi lúc mọi người chúng ta phải trải qua những kích động, bực bội, bất hòa, khổ đau; và khi chúng ta khổ đau vì sự kích động, chúng ta không chỉ ôm cái khổ này riêng cho mình. Chúng ta còn đem phân phát cho mọi người nữa. Sự kích động thấm vào bầu không khí quanh con người đau khổ ấy. Những người khác vô tình tiếp xúc với họ cũng trở nên bực bội, kích động như vậy. Chắc chắn đây không phải là cách sống thích đáng.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Chúng ta phải sống sao cho thật bình an trong chính mình, và bình an với mọi người. Suy cho cùng, con người là một phần tử của xã hội. Chúng ta phải sống trong xã hội – sống và quan hệ với người khác. Làm thế nào để sống một cách bình an? Làm thế nào để giữ được sự hòa hợp trong chính mình, và giữ được sự bình an và hòa hợp chung quanh chúng ta, để cho những người khác cũng có thể sống một cách bình an và hòa hợp đây?</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Khi bạn bị kích động, lúc đó, để thoát khỏi nó bạn phải biết lý do cơ bản khiến cho có sự kích động ấy, hay nói đúng hơn là bạn phải tìm ra nguyên nhân của cái khổ ấy. Nếu bạn xem xét vấn đề, chẳng bao lâu sự việc sẽ trở nên rõ ràng, bất cứ khi nào bạn phát hiện ra một hiện tượng tiêu cực hay phiền não trong tâm, bạn chắc chắn trở nên kích động. Một sự tiêu cực trong tâm – một phiền não hay bất tịnh trong tâm – không thể cùng tồn tại với sự bình an và hòa hợp được.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Chúng ta bắt đầu phát ra trạng thái tiêu cực như thế nào? Xem xét lại một lần nữa, sự việc rồi cũng rõ. Tôi trở nên rất đau khổ khi tôi thấy ai đó cư xử với tôi theo cách tôi không thích, hoặc khi tôi thấy một điều gì đó mà tôi ghét đang xảy ra. Nói chung, những điều không mong muốn xảy đến, và tôi tạo ra căng thẳng trong chính mình. Những điều tôi mong đợi lại không xảy ra, hoặc một số chướng ngại cản trở, v.v… và tôi lại tạo ra căng thẳng trong chính bản thân mình; tôi bắt đầu thắt những gút thắt bên trong tôi. Suốt cuộc đời mình, những điều không mong muốn cứ tiếp tục xảy ra, những điều mong muốn có thể hoặc không thể xuất hiện, và tiến trình phản ứng, tiến trình thắt những gút thắt làm cho toàn bộ cấu trúc tâm – vật lý căng thẳng và tràn đầy những tiêu cực. Cuộc sống trở nên vô cùng khổ đau.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Có một cách giải quyết vấn đề là cố gắng sắp xếp làm sao cho những điều không mong muốn như vậy không xảy đến trong cuộc đời tôi, và mọi việc cứ tiếp tục diễn ra chính xác như tôi mong ước. Tôi phải phát triển một khả năng như vậy – hoặc một người nào khác phải có năng lực ấy và sẵn sàng đến trợ giúp bất cứ khi nào tôi yêu cầu – rồi mọi điều tôi mong muốn phải cứ tiếp tục diễn ra nữa. Nhưng đây là chuyện không tưởng. Vì chẳng có ai trên thế gian này mà những điều họ mong muốn luôn luôn thành tựu, hoặc trong đời họ mọi việc cứ diễn ra theo ý họ muốn, không có bất cứ điều gì không mong muốn xảy ra. Mọi thứ cứ tiếp tục diễn ra trái với ước muốn và hy vọng của chúng ta. Vì thế, làm thế nào để không phản ứng một cách mù quáng bất chấp những điều mà tôi không thích này? Làm thế nào để không tạo ra những căng thẳng? Làm thế nào để giữ được sự bình an và hòa hợp?</span></p>
<p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Ở</span> <span style="font-weight: 400;">Ấn Độ cũng như ở các xứ sở khác, những con người thánh thiện và trí tuệ trong quá khứ đã nghiên cứu vấn đề này – vấn đề khổ đau của nhân loại – và họ tìm ra một giải pháp. Nếu có một điều gì không mong muốn xảy ra và ta bắt đầu phản ứng lại bằng cách phát ra sân hận, sợ hãi, hoặc bất cứ một tiêu cực nào khác, thì ngay khi có thể được ta nên chuyển hướng sự chú ý của mình sang chuyện khác. Chẳng hạn, đứng dậy, lấy một ly nước, và bắt đầu uống – cơn giận của bạn sẽ không tăng thêm; bạn có thể thoát ra khỏi cơn giận. Hoặc bắt đầu đếm: một, hai, ba, bốn… Hoặc lặp đi lặp lại một chữ, một câu, hay có thể sử dụng một bài chú nào đó. Sẽ trở nên dễ dàng hơn nếu bạn dùng tên một vị thần hay một vị thánh mà bạn có đức tin với họ. Tâm được chuyển hướng, và cho tới một mức độ nào đó bạn thoát khỏi được tiêu cực, thoát khỏi cơn giận.</span></span></p>
<p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Giải pháp này hữu ích; nó đã hiệu quả và vẫn sẽ có hiệu quả. Thực hành theo giải pháp này, tâm cảm thấy như thoát khỏi sự kích động. Tuy nhiên, trong thực tế giải pháp này chỉ tác động ở mức ý</span> <span style="font-weight: 400;">thức. Do chuyển hướng sự chú ý thực sự bạn đã đẩy tiêu cực vào sâu trong vô thức, và ở mức này bạn tiếp tục phát ra và làm sinh sôi nảy nở cũng cái phiền não ấy. Ở bề mặt có một lớp bình an và hòa hợp, nhưng tận sâu trong tâm là một ngọn núi lửa ngủ ngầm của những tiêu cực bị đè nén, thỉnh thoảng vẫn tiếp tục phun ra những vụ nổ mãnh liệt.</span></span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Các nhà khám phá sự thực nội tại khác đã đi xa hơn nữa trong công cuộc tìm kiếm của họ. Nhờ kinh nghiệm thực tại của tâm và vật chất hay danh và sắc trong chính bản thân, họ nhận ra rằng chuyển hướng sự chú ý chỉ là cách chạy trốn vấn đề. Chạy trốn không phải là giải pháp; bạn phải đối diện với vấn đề. Bất cứ khi nào một tiêu cực phát sinh trong tâm, chỉ cần quan sát nó, đối diện với nó. Ngay khi bạn bắt đầu quan sát bất kỳ một tâm phiền não nào, nó sẽ mất đi sức mạnh của nó. Nó từ từ tàn lụi và bị bứng gốc. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một giải pháp hay, tránh được hai cực đoan – đè nén và cho phép phiền não tự do họat động. Giữ phiền não hay tiêu cực trong vô thức sẽ không đoạn trừ được nó, còn để cho nó thể hiện ra bằng lời nói hay hành động sẽ chỉ tạo ra nhiều vấn đề thêm nữa. Nếu bạn chỉ quan sát (mà không phản ứng), thì phiền não sẽ biến mất: bạn đã đoạn trừ được tiêu cực đó, thoát khỏi phiền não đó.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Điều này nghe có vẻ tuyệt diệu thật, nhưng liệu có thực tiễn không? Khi cơn giận nổi lên, nó áp đảo chúng ta nhanh đến nỗi thậm chí chúng ta còn không kịp nhận ra nó nữa. Rồi, do bị cơn giận áp đảo, chúng ta phạm vào những hành động có hại cho mình và có hại cho người khác. Sau đó, khi cơn giận đã qua, chúng ta bắt đầu khóc than và hối hận, xin người này người nọ hoặc xin thượng đế tha lỗi: “Ôi, con đã phạm một lầm lỗi, xin vui lòng thứ lỗi cho con!” Lần tới, trong một tình huống tương tự, chúng ta lại phản ứng theo cách đó nữa. Mọi sự ăn năn như vậy hoàn toàn không giúp ích được gì cả. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cái khó là ở chỗ chúng ta không biết được khi nào thì một phiền não khởi lên. Nó bắt đầu ở sâu trong vô thức của tâm, và vào lúc nó ngoi lên mức ý thức, nó đã gom góp được thật nhiều sức mạnh đến độ áp đảo cả chúng ta, khiến chúng ta không thể nào quan sát được nó nữa.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Vậy thì tôi phải có một người thư ký riêng đi kèm, để khi cơn giận bắt đầu anh ta sẽ nhắc: “Coi chừng, ông chủ! Cơn giận đang bắt đầu đó!” Bởi lẽ tôi không biết khi nào thì cơn giận sẽ nổi lên, tôi phải có ba người thư ký riêng cho ba ca, suốt cả ngày lẫn đêm; hay đúng hơn, phải bốn người vì còn có những ngày nghỉ xen kẽ!</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Giả sử tôi có đủ bốn người thư ký như vậy đi, và khi cơn giận bắt đầu khởi lên, lập tức người thư ký của tôi nhắc: “Ông chủ, coi chừng! Cơn giận đã bắt đầu đấy.” Lúc đó điều đầu tiên tôi làm là tát cho hắn một bạt tai và chửi: “Đồ điên! Bộ mày nghĩ mày sẽ dạy được tao sao?” Tôi bị cơn giận áp đảo đến độ không có lời khuyên tốt nào giúp ích được cho tôi nữa.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Giả sử lúc ấy trí tuệ thắng thế và tôi không tát tai anh ta. Thay vào đó tôi nói: “Cám ơn bạn rất nhiều. Bây giờ tôi phải ngồi một lát để quan sát cơn giận.” Có thể được chăng? Ngay khi tôi nhắm mắt lại và cố gắng quan sát cơn giận, lập tức đối tượng của cơn giận, người hay tình huống vì nó mà tôi nổi giận đi vào trong đầu tôi. Thế là tôi không quan sát cơn giận được nữa. Thay vào đó tôi lại quan sát những kích thích của cảm xúc ở bên ngoài. Điều này sẽ chỉ làm cho cơn giận tăng trưởng thêm mà thôi. Đây cũng không phải là giải pháp. Thực sự rất khó mà quan sát bất kỳ một tiêu cực trừu tượng, cảm xúc trừu tượng, tách rời khỏi đối tượng bên ngoài làm phát sinh ra nó.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tuy nhiên, một bậc đã đạt đến chân lý hay sự thực tối hậu, và trong trạng thái giác ngộ viên mãn đã tìm ra một giải pháp đích thực. Ngài đã khám phá ra rằng bất cứ khi nào một phiền não phát sinh trong tâm, cùng một lúc, hai điều bắt đầu xảy ra ở mức vật lý (thân). Một là hơi thở mất nhịp điệu bình thường của nó. Tôi bắt đầu thở nặng nề hơn khi một tiêu cực đi vào trong tâm.</span></p>
<p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Đây là một thực tại mà ai cũng có thể cảm nghiệm, dù nó rất thô và rõ rệt. Đồng thời, ở một mức vi</span><span style="font-weight: 400;">  </span><span style="font-weight: 400;">tế hơn, một loại phản ứng sinh hóa – hay cảm thọ nào đó bắt đầu khởi động trong thân. Mỗi phiền não sẽ tạo ra một cảm thọ thế này hay thế khác, nơi một bộ phận nào đó của thân.</span></span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đây là một giải pháp thực tiễn. Một người bình thường không thể nào quan sát được những phiền não trừu tượng của tâm – sợ hãi trừu tượng, sân hận trừu tượng, hay tham dục trừu tượng. Song với sự luyện tập và thực hành thích hợp, họ rất dễ quan sát hơi thở và các cảm thọ, cả hai đều liên quan trực tiếp đến những phiền não của tâm.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Hơi thở và các cảm thọ sẽ giúp tôi theo hai cách. Thứ nhất, chúng sẽ là những người thư ký riêng của tôi. Ngay khi một phiền não khởi lên trong tâm, hơi thở của tôi sẽ mất đi sự bình thường của nó. Nó sẽ bắt đầu la lên: “Coi chừng, có điều gì đó trục trặc rồi!” Tất nhiên tôi không thể tát tai hơi thở; tôi phải chấp nhận lời cảnh báo của nó. Tương tự, các cảm thọ nhắc tôi: “Có cái gì trục trặc rồi đó.” Tôi phải chấp nhận điều này. Lúc đó, sau khi đã được cảnh báo, tôi bắt đầu quan sát hơi thở, quan sát các cảm thọ, và tôi nhanh chóng thấy ra rằng phiền não diệt mất.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Hiện tượng tâm – vật lý này cũng giống như một đồng tiền có hai mặt. Ở mặt này là những ý nghĩ hay cảm xúc khởi lên trong tâm. Ở mặt kia là hơi thở và cảm thọ trên thân. Bất kỳ ý nghĩ hay cảm xúc nào (dù ý thức hay vô thức), bất kỳ tâm phiền não nào cũng đều thể hiện ra trong hơi thở hoặc cảm thọ vào lúc đó. Như vậy khi quan sát hơi thở hay cảm thọ, tôi cũng đang gián tiếp quan sát tâm phiền não. Thay vì chạy trốn vấn đề, tôi đối diện với thực tại như nó hiện đang là. Khi ấy tôi sẽ thấy rằng phiền não mất đi sức mạnh của nó; và không còn có thể áp đảo tôi như nó đã từng trước đây nữa. Nếu tôi kiên trì, phiền não cuối cùng sẽ biến mất hoàn toàn và tôi giữ được sự bình an và hạnh phúc.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Theo cách này, kỹ thuật tự quan sát chỉ ra cho chúng ta thấy thực tại trên hai phương diện của nó, bên ngoài và bên trong. Trước đây, ta luôn luôn nhìn ra ngoài với đôi mắt mở, bỏ quên sự thực nội tại. Tôi luôn luôn đi tìm nguyên nhân khổ đau của tôi ở bên ngoài. Tôi luôn luôn đổ lỗi và cố gắng thay đổi thực tại bên ngoài. Do không biết gì về thực tại bên trong, tôi chẳng bao giờ hiểu được rằng nguyên nhân của khổ nằm ở bên trong, nó nằm ngay trong những phản ứng mù quáng của tôi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Thật khó mà quan sát một tiêu cực trừu tượng khi nó khởi lên. Nhưng bây giờ, nhờ luyện tập, tôi có thể thấy mặt bên kia của đồng tiền: tôi có thể nhận ra hơi thở và cũng nhận ra những gì đang xảy ra bên trong tôi. Dù cho nó là gì, hơi thở hay bất kỳ một cảm thọ nào, tôi học cách chỉ quan sát nó, không để mất sự quân bình của tâm. Tôi không làm cho những khổ đau của tôi tăng thêm nữa. Thay vào đó, tôi để cho phiền não thể hiện ra và tự diệt đi.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bạn càng thực hành kỹ thuật nào nhiều chừng nào, bạn sẽ càng thấy mình có thể thoát ra khỏi tiêu cực nhanh chóng hơn chừng ấy. Dần dần tâm cũng thoát khỏi những tiêu cực; nó trở nên thanh tịnh. Một cái tâm thanh tịnh luôn luôn tràn ngập yêu thương, tình yêu thương không dính mắc hay còn gọi là tâm từ ái đối với tất cả mọi người; tràn ngập lòng bi mẫn đối với những thất bại và khổ đau của người khác; tràn ngập lòng hoan hỷ trước những sự thành công và hạnh phúc của họ; tràn ngập sự xả ly khi đối diện với bất cứ tình huống nào. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Khi một người đạt đến giai đoạn này, lúc đó toàn bộ mô thức sống của họ bắt đầu thay đổi. Họ không còn có thể làm một điều gì bằng thân hay bằng lời nói vốn sẽ gây xáo trộn sự bình an và hạnh phúc của tha nhân được nữa. Thay vào đó, tâm quân bình chẳng những tự nó trở nên bình an, mà nó còn giúp người khác được bình an. Bầu không khí chung quanh một con người như vậy sẽ được thấm nhuần với sự bình an và hòa hợp, và tất nhiên điều này cũng sẽ ảnh hưởng đến mọi người.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đây là một nghệ thuật sống, là những gì Đức Phật đã dạy. Đức Phật không bao giờ thiết lập hay giảng dạy một hình thức tôn giáo nào cả. Ngài không bao giờ hướng dẫn những người theo Ngài thực hành một lễ nghi hay nghi thức tôn giáo, hoặc bất kỳ một hình thức rỗng không, mù quáng nào. Thay vào đó, Ngài chỉ dạy mọi người cách quan sát thiên nhiên đúng như nó là, bằng cách thực tại bên trong tự thân mỗi người. Do vô minh, trước đây chúng ta cứ liên tục phản ứng theo cách có hại cho chính bản thân chúng ta và có hại cho những người khác. Bây giờ khi trí tuệ sanh– trí tuệ do quan sát thực tại đúng như nó là – chúng ta thoát ra khỏi sự phản ứng mù quáng này. Khi chúng ta dừng lại việc phản ứng mù quáng, chúng ta có khả năng hành động đích thực – hành động diễn tiến từ một cái tâm quân bình (không tham cũng không sân), và buông xả, một cái tâm thấy và hiểu đúng sự thực. Một hành động như vậy chỉ có thể là hành động tích cực, sáng tạo, và lợi ích cho bản thân và cho tha nhân.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Vậy thì, cái được xem là cần thiết ở đây là “hãy biết chính mình” – đây là lời khuyên mà các bậc hiền triết đã đưa ra. Bạn phải biết mình không chỉ ở mức tri thức, ở mức khái niệm và lý thuyết. Điều này cũng không có nghĩa là biết mình ở mức đức tin hay tình cảm, chỉ đơn giản chấp nhận một cách mù quáng những gì bạn nghe hay đọc. Kiến thức như vậy là không đủ.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đúng hơn, bạn phải biết thực tại ở mức kinh nghiệm. Bạn phải kinh nghiệm trực tiếp thực tại của các hiện tượng tâm – vật lý này. Chỉ có làm như thế mới giúp chúng ta thoát ra khỏi những phiền não, thoát ra khỏi khổ đau.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Kinh nghiệm trực tiếp thực tại trong chính tự thân hay kỹ thuật tự quan sát chính mình này là những gì được gọi là Vipassanā hay thiền Minh Sát. Trong ngôn ngữ của Ấn Độ vào thời Đức Phật, passanā có nghĩa là nhìn, là thấy với mắt mở, theo cách thông thường. Nhưng Vipassanā là quan sát hay quán chiếu mọi vật như chúng thực sự là, không chỉ như chúng dường như là. Sự thực rõ rệt bề ngoài phải được thể nhập hay chọc thủng qua, cho đến bạn đạt đến sự thực tối hậu của toàn bộ cơ cấu tâm – vật lý hay tâm và thân. Khi bạn kinh nghiệm sự thực này, bạn biết cách dừng lại sự phản ứng mù quáng, biết cách dừng lại việc tạo tác những phiền não. Một cách tự nhiên, những phiền não cũ cũng bị đoạn trừ dần. Bạn thoát khỏi mọi khổ đau và cảm nghiệm sự hạnh phúc. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Có ba bước tu tập được đưa ra trong một khóa thiền Vipassanā. Trước hết bạn phải tránh bất kỳ hành động bằng thân hoặc khẩu nào làm xáo trộn sự bình an và hòa hợp của người khác. Bạn không thể thực hành để tự giải thoát mình ra khỏi những phiền não trong tâm trong khi vẫn tiếp tục thực hiện những hành động bằng thân và lời nói mà vốn chỉ làm tăng trưởng thêm những phiền não ấy. Do đó một căn bản giới luật là bước đầu cần yếu của việc thực hành. Bạn phải cam kết không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, và không dùng các chất gây say. Nhờ tránh những hành động như vậy, bạn để cho tâm lắng dịu xuống.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bước kế tiếp là phát triển một mức độ làm chủ nào đó đối với cái tâm hoang dã này bằng cách tập luyện cho nó trụ vững trên một đối tượng duy nhất, hơi thở. Bạn cố gắng giữ cho sự chú tâm của bạn trên hơi thở trong thời gian càng lâu càng tốt. Đây không phải là một bài tập thở nên bạn không được điều khiển hơi thở. Thay vào đó bạn chỉ quan sát hơi thở tự nhiên, khi nó đi vô và khi nó đi ra đúng như nó đang là. Theo cách này bạn làm cho tâm lắng dịu thêm, nhờ thế nó không còn bị những tiêu cực mãnh liệt áp đảo nữa. Đồng thời, bạn còn tập trung tâm lại, làm cho nó nhạy bén và minh mẫn, có khả năng làm công việc minh sát.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Hai bước đầu – sống một cuộc sống đạo đức và kiểm soát tâm – tự nó rất cần thiết và lợi ích. Song chúng sẽ chỉ dẫn đến sự tự chế thôi nếu bạn không bước thêm bước thứ ba: thanh tịnh tâm khỏi các phiền não, bằng cách phát triển khả năng nhìn thấu sự thực hay minh sát vào ngay bản chất của bạn. Thực sự ra, Vipassanā có nghĩa là kinh nghiệm thực tại của chính mình, qua việc quan sát có hệ thống và buông xả các hiện tượng tâm – vật chất hay danh và sắc luôn luôn thay đổi, tự nó thể hiện ra như những cảm thọ trong bản thân. Đây là tột đỉnh của giáo pháp Đức Phật: tự thanh tịnh qua việc tự quán chiếu.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Việc tự quán chiếu này mọi người ai cũng thực hành được. Căn bệnh không riêng cho một bộ phái nào, do đó cách chữa cũng không thể giới hạn trong phạm vi bộ phái: nó phải là của chung. Mọi người chúng ta ai cũng phải đối diện với vấn đề khổ đau. Khi bạn sân hận, đó không phải là sân hận của người Phật tử, sân hận của người Hindu, hay sân hận của người Thiên Chúa. Sân hận là sân hận. Do sân hận bạn trở nên kích động, thì đó cũng không phải là sự kích động của người Thiên Chúa hay Hindu (Ấn giáo), hay sự kích động của người Phật tử. Bệnh tật là chung. Cách chữa cũng phải là chung.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Vipassanā là một cách chữa mang tính phổ quát như vậy. Sẽ không ai phản đối một quy tắc sống biết tôn trọng sự bình an và hòa hợp của những người khác. Sẽ không ai chống lại việc tu tập kiểm soát tâm. Sẽ không ai ghét việc tu tập Minh sát qua đó người ta có thể giải thoát tâm khỏi những tiêu cực. Đó là một đạo lộ phổ quát. Đó không phải là sự sùng bái. Đó không phải là một giáo điều. Đó không phải là đức tin mù quáng.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Quan sát thực tại đúng như nó là, bằng cách quan sát sự thực bên trong – đây là biết mình ở mức kinh nghiệm thực sự. Và khi bạn thực hành, bạn bắt đầu đi ra khỏi cái khổ của phiền não. Từ sự thực rõ rệt và thô ở bên ngoài, bạn thể nhập vào sự thực tối hậu của tâm và vất chất hay danh và sắc. Rồi bạn vượt qua sự thực tối hậu ấy và kinh nghiệm một sự thực nằm ngoài tâm và vật chất, nằm ngoài thời gian và không gian, nằm ngoài lĩnh vực tương đối do duyên sanh hay điều kiện tạo thành: sự thực của giải thoát hoàn toàn khỏi mọi phiền não, mọi bất tịnh, mọi khổ đau. Bất kỳ cái tên nào bạn gán cho sự thực cùng tột này cũng đều không thích hợp. Nó là mục đích cuối cùng của mọi người.</span></p>
<p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Cầu mong tất cả các bạn đều kinh nghiệm được sự thực cùng tột này. Cầu mong tất cả mọi người ở</span> <span style="font-weight: 400;">khắp mọi nơi trên thế gian này thoát khỏi những phiền não của họ, thoát khỏi khổ đau của họ. Cầu mong mọi người hưởng được hạnh phúc chân thực, sự bình an chân thực, và hòa hợp chân thực.</span></span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>TOA THUỐC CỦA BÁC SĨ &#8211; CHỈ NIỀM TIN LÀ KHÔNG ĐỦ</title>
		<link>https://thienvipassana.net/toa-thuoc-cua-bac-si-chi-niem-tin-la-khong-du/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Apr 2020 03:32:45 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[PHÁP THOẠI VỀ TUỆ PANNA]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1107</guid>

					<description><![CDATA[TOA THUỐC CỦA BÁC SĨ &#8211; CHỈ NIỀM TIN LÀ KHÔNG ĐỦ Hiểu rõ thuốc có hiệu quả như thế]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><strong><span style="font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">TOA THUỐC CỦA BÁC SĨ &#8211; CHỈ NIỀM TIN LÀ KHÔNG ĐỦ</span></strong></h2>
<blockquote><p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Hiểu rõ thuốc có hiệu quả như thế nào cũng là điều lợi ích nếu nó khích lệ bạn uống thuốc. Nhưng nếu không thực sự uống thuốc, bạn không thể nào chữa được bệnh. Bạn phải tự mình uống thuốc mới mong hết bệnh. </span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Chỉ niềm tin không giúp được bạn, bạn phải tự trải nghiệm mới giúp được chính mình.</span></p></blockquote>
<p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>TOA THUỐC CỦA BÁC SỸ</b></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b> </b></span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một người đàn ông kia bị bệnh và đi đến bác sĩ. Vị bác sĩ khám xong rồi kê cho anh ta một toa thuốc. Người đàn ông này rất tin tưởng vị bác sĩ của mình. Anh ta trở về nhà và trong phòng cầu nguyện của mình anh ta đặt một bức tượng rất đẹp của vị bác sĩ ấy. Rồi, anh ngồi xuống dập đầu kính lễ bức tượng ấy ba lần, và dâng lên hương hoa. Xong, anh móc cái toa thuốc mà vị bác sĩ đã ghi cho anh ra và trịnh trọng đọc: </span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">&#8220;Sáng hai viên! Trưa hai viên! Tối hai viên!&#8221; </span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Suốt cả ngày, suốt cả đời anh ta cữ mãi miết đọc toa thuốc vì anh có đức tin lớn nơi vị bác sĩ, nhưng toa thuốc vẫn không giúp ích được gì cho anh.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Người đàn ông quyết định là mình cần phải biết thêm thông tin về toa thuốc này, và thế là anh tức tốc chạy đến hỏi vị bác sĩ, &#8220;Tại sao bác sĩ lại kê toa thuốc này? Nó sẽ giúp cho tôi như thế nào?&#8221; Là một người trí thức, vị bác sĩ giải thích, &#8220;Này, hãy xem nhé, đây là bệnh của anh, và đây là nguyên nhân sanh ra bệnh của anh. Nếu anh uống thuốc mà tôi đã kê toa đó, nó sẽ loại trừ căn nguyên của bệnh. Khi nhân đã được loại trừ, bệnh sẽ tự động biến mất thôi.&#8221; </span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Người đàn ông suy nghĩ, &#8220;A, thật tuyệt vời! Bác sĩ của ta rất thông thái! Toa thuốc của ông thật vô cùng lợi ích đấy chứ!&#8221; </span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Thế là anh ta lại trở về nhà và bắt đầu tranh cãi với những người hàng xóm láng giềng của mình, khăng khăng rằng, “Bác sĩ của tôi là đệ nhất! Các ông bác sĩ khác đều vô dụng!” Nhưng anh ta được gì khi tranh cãi như thế? Suốt cuộc đời anh ta có thể cứ tiếp tục tranh cãi, song điều ấy cũng hoàn toàn chẳng giúp ích được gì cho anh. Nếu anh ta uống thuốc, chỉ lúc đó anh ta mới vơi nhẹ được nỗi khổ của mình, mới dứt được căn bệnh của mình. Chỉ lúc đó thuốc mới giúp ích được cho anh ta.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Mỗi con người giải thoát cũng giống như một vị lương y vậy. Vì lòng bi mẫn, vị ấy đưa ra một toa thuốc khuyên mọi người cách làm thế nào để tự giải thoát mình ra khỏi khổ đau. Nếu người nào phát sinh đức tin mù quáng nơi vị ấy, họ sẽ biến toa thuốc thành kinh điển và rồi bắt đầu tranh cãi với các bộ phái khác, cho rằng giáo lý của bậc sáng lập ra tôn giáo của họ mới là cao siêu. Nhưng chẳng ai màng đến việc thực hành theo lời dạy, chẳng ai màng đến việc uống thuốc theo toa đã kê để loại trừ căn bệnh. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Thực ra, có niềm tin nơi vị bác sĩ sẽ là hữu ích nếu nó khuyến khích được bệnh nhân theo lời khuyên của ông ta. Hiểu rõ thuốc có hiệu quả như thế nào cũng là điều lợi ích nếu nó khích lệ bạn uống thuốc. Nhưng nếu không thực sự uống thuốc, bạn không thể nào chữa được bệnh. Bạn phải tự mình uống thuốc mới mong hết bệnh.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>NGUYÊN NHÂN KHỔ ĐAU VÀ 3 LOẠI NGHIỆP KAMMA</title>
		<link>https://thienvipassana.net/nguyen-nhan-kho-dau-va-3-loai-nghiep/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Apr 2020 03:53:40 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[PHÁP THOẠI VỀ TỨ THÁNH ĐẾ]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1111</guid>

					<description><![CDATA[NGUYÊN NHÂN KHỔ ĐAU VÀ 3 LOẠI NGHIỆP KAMMA NHÂN GẦN CỦA KHỔ Thế giới thực không giống như thế]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2><span style="font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><strong>NGUYÊN NHÂN KHỔ ĐAU VÀ 3 LOẠI NGHIỆP KAMMA</strong></span></h2>
<p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>NHÂN GẦN CỦA KHỔ</b></span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Thế giới thực không giống như thế giới của các câu chuyện thần tiên trong đó mọi người sống với nhau một cách hạnh phúc cho đến mãi về sau. Chúng ta không thể tránh được sự thực phũ phàng rằng cuộc đời là bất toàn, bất túc, bất toại nguyện – sự thực về sự hiện hữu của khổ. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Khi xét đến hiện thực này, điều quan trọng chúng ta muốn biết là khổ có (nguyên) nhân hay không, và nếu có, liệu chúng ta có thể loại trừ được nhân ấy để cho khổ được loại trừ hay không. Nếu trường hợp nhân sanh ra cái khổ của chúng ta chỉ là những chuyện xảy ra tình cờ qua đó có thể chúng ta không có quyền kiểm soát hay ảnh hưởng gì được, thì chúng ta cũng đành bất lực và nên từ bỏ mọi cố gắng truy tìm con đường thoát khổ đi thì hơn. Hoặc nếu những khổ đau của chúng ta được định đoạt bởi một đấng quyền năng nào đó làm việc theo lối độc đoán và bí ẩn, thời chúng ta phải tìm cách làm nguôi cơn thịnh nộ của đấng này để ông sẽ không còn giáng khổ đau lên chúng ta nữa.</span></p>
<p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Đức Phật thấy rõ rằng khổ đau của chúng ta không phải là sản phẩm của sự tình cờ. Có những nguyên nhân nằm đằng sau nó, vì mọi hiện tượng hay các pháp đều do nhân duyên sanh. Quy luật nhân quả &#8211; </span><b>kamma</b><span style="font-weight: 400;"> (nghiệp) – là quy luật phổ quát và cơ bản cho sự hiện hữu. Những nhân ấy không nằm ngoài quyền kiểm soát của chúng ta </span></span></p>
<p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>NGHIỆP KAMMA</b></span></p>
<p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Chữ kamma (hay, trong hình thức Sanskrit phổ biến rộng rãi hơn của nó, karma) thường được mọi người hiểu theo nghĩa “số phận”. Tiếc thay, hàm ý của từ này ngược hẳn với những gì Đức Phật có ý định muốn nói bằng từ kamma. Số phận là cái gì đó nằm ngoài quyền kiểm soát của chúng ta, là mệnh trời hay ý của Thượng đế, những gì đã được định trước cho mỗi người chúng ta. Tuy nhiên kamma nghĩa đen là “hành động”. Những hành động của chúng ta là nhân của những gì chúng ta cảm thọ trong cuộc đời: “</span><b><i>Các chúng sanh là chủ nhân của nghiệp, là kẻ</i></b> <b><i>thừa tự của nghiệp, được sanh ra từ nghiệp, bị trói buộc bởi nghiệp; nghiệp là nơi nương nhờ của họ. Nghiệp họ làm thấp hèn hay cao thượng thế nào, cuộc sống của họ sẽ thấp hèn hay cao thượng như thế ấy</i></b><span style="font-weight: 400;">”. </span><span style="font-weight: 400;">7</span></span></p>
<p><span style="font-size: 10pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">7 M.135, Cūla Kamma Vibhanga Sutta (<i>Kinh Tiểu Nghiệp Phân Biệt. Trung bộ III</i>)</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Mọi việc chúng ta gặp trong cuộc đời là kết quả của những hành động hay nghiệp riêng của chúng ta. Do đó, mỗi người chúng ta có thể làm chủ được số phận của mình bằng cách làm chủ những hành động chúng ta làm. Mỗi người chúng ta phải có trách nhiệm đối với những hành động làm phát sinh ra khổ đau của chúng ta. Đức Phật nói,</span></p>
<blockquote><p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Ta là chủ nhân của ta,<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Ta tạo tương lại cho chính ta. </span></i><i><span style="font-weight: 400;">8</span></i><span style="font-weight: 400;"> </span></span></p></blockquote>
<p><span style="font-size: 10pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">8</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">Dhammapada, XXV.21(380)</span></i></span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Theo đó, mỗi người chúng ta cũng giống như một người bịt mắt chưa hề học lái xe, ngồi đằng sau tay lái của một chiếc xe tốc hành trên một xa lộ đông đúc. Chắc chắn anh ta không thể về đến nơi đã định mà không gặp rủi ro. Anh ta có thể nghĩ rằng mình đang lái xe, nhưng thực sự là xe đang lái anh ta. Nếu anh ta muốn tránh tai nạn, chưa nói đến việc về đến đích, anh ta phải bỏ cái khăn bịt mắt ra, phải học cách điều khiển xe, và biết cách tránh sự hiểm nguy càng nhanh càng tốt. Tương tự, chúng ta phải biết những gì chúng ta làm và cũng phải học cách thực hiện những nghiệp nào sẽ dẫn đến chỗ chúng ta thực sự muốn đến.</span></p>
<p><span style="font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif; font-size: large;"><b>BA LOẠI NGHIỆP</b></span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Có ba loại nghiệp: thân nghiệp, khẩu nghiệp và ý nghiệp. Thông thường chúng ta coi thân nghiệp là quan trọng nhất, khẩu nghiệp trung bình, và ý nghiệp là ít quan trọng nhất. Đánh một người đối với chúng ta có vẻ như là một hành động nghiêm trọng hơn nói những lời xỉ vả người ấy, và cả hai (đánh và chửi) dường như nghiêm trọng hơn một ác ý không bộc lộ ra đối với người ấy. Tất nhiên, nhận định này sẽ được quan niệm tùy theo luật lệ của mỗi xứ sở, và do con người chế ra. Nhưng theo Pháp (Dhamma), quy luật của thiên nhiên hay quy luật tự nhiên, ý nghiệp là quan trọng nhất. Một hành động bằng thân hay bằng lời nói sẽ mang ý nghĩa hoàn toàn khác nhau tùy theo ý định thực hiện hành động ấy.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một bác sĩ phẩu thuật dùng con dao mổ của mình để thực hiện một ca mổ cấp cứu mà cuối cùng hóa ra lại không thành công dẫn đến cái chết của bệnh nhân; một tên sát nhân dùng con dao của mình để đâm nạn nhân cho đến chết. Về thân mà nói, hai hành động của họ giống nhau, với cùng kết quả (là chết người), nhưng về mặt tâm lý, họ lại khác biệt nhau rất xa về ý định. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Người bác sĩ phẩu thuật hành động vì lòng bi mẫn, trong khi tên sát nhân vì lòng sân hận. Quả báo mà mỗi người gặt sẽ hoàn toàn khác nhau, tùy theo ý nghiệp của họ.</span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tương tự, trong trường hợp của lời nói, ý định là quan trọng nhất. Một người cãi nhau với bạn đồng nghiệp của mình và xỉ vả người này, gọi họ là đồ ngu. Anh ta nói lời đó xuất phát từ lòng sân hận. Cũng người này khi nhìn thấy con mình chơi đùa trong vũng bùn nhơ nhớp và nhẹ nhàng gọi nó là đồ ngu. Lời nói này của anh ta xuất phát từ tình thương. Trong cả hai trường hợp cùng một lời nói được nói ra, song thực tế lại bộc lộ hai trạng thái tâm trái ngược nhau. Chính ý định nằm trong lời nói sẽ quyết định quả báo.</span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Những lời nói và hành động hoặc những tác động bên ngoài của họ chỉ là những hệ quả của ý nghiệp. Chúng được phán xét một cách thích đáng theo tính chất của ý định qua đó chúng tìm được sự bộc lộ ra. Chính ý nghiệp mới là nghiệp (kamma) thực sự, là nhân sẽ cho quả trong tương lai. Hiểu được đạo lý này, Đức Phật công bố,</span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<blockquote><p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Tâm đi trước các pháp,<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Tâm là chủ, tâm tạo.<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Nếu với tâm bất tịnh,<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Nói năng hay hành động,<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Khổ não sẽ theo sau<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Như bánh xe lăn theo, chân con vật kéo xe.<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Nếu với tâm thanh tịnh,<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Nói năng hay hành động,<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">An lạc sẽ theo sau,<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Như bóng chẳng rời hình.</span></i><i><span style="font-weight: 400;">9</span></i></span></p></blockquote>
<p><span style="font-size: 10pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">9</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">Dhammapada, I. 1&amp;2 (Pháp Cú Kinh)</span></i></span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p><span style="font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif; font-size: large;"><b>NHÂN CỦA KHỔ</b></span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nhưng những ý nghiệp nào sẽ quyết định só phận của chúng ta? Nếu tâm chỉ là thức, tưởng, thọ và hành (những phản ứng), thì yếu tố nào trong số này làm phát sanh khổ đau? Thực sự mỗi trong những yếu tố ấy có liên can một mức độ nào đó trong tiến trình khổ đau. Tuy nhiên, ba yếu tố đầu – thức, thọ và tưởng – chủ yếu là thụ động. Thức chỉ đơn thuần tiếp nhận những dữ liệu chưa xử lý của kinh nghiệm, tưởng phân loại dữ liệu, thọ báo hiệu sự xảy ra của các bước trước. Công việc của ba yếu tố này chỉ là để thu nhận những thông tin đưa vào. Nhưng khi tâm bắt đầu phản ứng, tình trạng thụ động nhường chỗ cho sự hấp dẫn hay ghê tởm, cho thích hay ghét. Sự phản ứng này làm chuyển động một chuỗi các sự kiện mới mà khởi đầu của nó là sự phản ứng hay hành, sankhara. Đây là lý do tại sao Đức Phật nói,</span></p>
<blockquote><p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Phàm khổ gì phát sinh,<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Tất cả các duyên hành.<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Do đoạn diệt các hành<br />
</span></i></span><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Khổ không còn hiện hữu. <span style="font-size: 10pt;">10</span></span></i></span></p></blockquote>
<p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Nghiệp (</span><i><span style="font-weight: 400;">kamma</span></i><span style="font-weight: 400;">) đích thực, hay nhân đích thực của khổ là sự phản ứng của tâm. Một phản ứng thoáng qua của cảm giác thích hay không thích có thể không mãnh liệt lắm và không cho ra quả báo nhiều, nhưng nó sẽ có một hiệu quả tích lũy. Sự phản ứng được lặp đi lặp lại hết lúc này sang lúc khác, qua mỗi lần như vậy cường độ sẽ gia tăng, và cuối cùng phát triển thành tham ái hay sân hận. Đây là những gì trong bài pháp đầu tiên (</span><b>Kinh chuyển Pháp Luân</b><span style="font-weight: 400;">) Đức Phật gọi là </span><b>taṇhā</b><span style="font-weight: 400;">, nghĩa đen là “khát ái”: thói quen khao khát không bao giờ thỏa mãn của tâm đối với những gì không có, cũng hàm ý một sự bất toại nguyện tương đương và không thể sửa chữa được đối với những gì đã có. </span><span style="font-weight: 400;">11</span> </span></p>
<p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Khát ái và bất toại nguyện càng mãnh liệt bao nhiêu, ảnh hưởng của chúng trên ý nghĩ của chúng ta, trên lời nói của chúng ta, và trên hành động của chúng ta càng sâu đậm hơn bấy nhiêu – đồng thời cái khổ mà chúng gây ra cũng sẽ nhiều hơn bấy nhiêu.</span></span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một số phản ứng, Đức Phật nói, giống như chữ viết trên mặt nước: ngay khi vừa viết xong chúng liền bị xóa đi. Những phản ứng khác giống như những chữ viết trên bờ cát: nếu viết vào buổi sáng thì buổi tối cũng bị thủy triều hoặc gió xóa sạch.</span></p>
<p><span style="font-size: 10pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">10</span><span style="font-weight: 400;">Sutta Nipāta, III.12, dvayatānupassanā Sutta.</span></span></p>
<p><span style="font-size: 10pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">11</span><span style="font-weight: 400;">S.LVI(XII).ii.1, Dhamma-cakkappavattana Sutta.</span></span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">   </span></p>
<p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Những phản ứng khác thì giống như chữ khắc sâu trong đá với búa và đục. Tất nhiên chúng cũng bị xóa nhòa đi khi đá mòn, nhưng muốn cho chúng mất hẳn sẽ mất hàng thế kỷ.</span><span style="font-weight: 400;">12</span></span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Mỗi ngày trong suốt cuộc đời của chúng ta tâm cứ tiếp tục phát ra nhựng phản ứng, nhưng nếu cuối ngày chúng ta cố gắng nhớ lại, chúng ta chỉ có thể nhớ được một hoặc hai phản ứng tạo ấn tượng sâu đậm nhất trong ngày hôm đó thôi. Lại nữa, nếu cuối một tháng chúng ta cố gắng nhớ lại tất cả những phản ứng của chúng ta, may ra chúng ta chỉ nhớ được một hay hai phản ứng nào tạo ấn tượng sâu sắc nhất trong tháng đó. Cũng vậy, cuối một năm chúng ta sẽ chỉ có thể nhớ lại được một hoặc hai phản ứng để lại ấn tượng sâu sắc nhất suốt năm đó. Những phản ứng sâu đậm như vậy rất là nguy hiểm vì chúng đưa đến khổ đau vô cùng. </span></p>
<p><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bước đầu tiên hướng đến sự xuất ly khỏi khổ là biết chấp nhận hiện thực của khổ, không phải như một khái niệm triết học hay như một tín điều, mà như một thực tế của hiện hữu ảnh hưởng đến mỗi chúng ta trong cuộc đời. Cùng với sự chấp nhận này là một sự hiểu biết về khổ là gì và tại sao chúng ta phải khổ, lúc đó chúng ta mới có thể không còn bị (xe) lái đi mà bắt đầu biết lái chiếc xe của đời mình. Nhờ biết cách trực nhận bản chất của mình, chúng ta có thể tự đặt mình trên đạo lộ dẫn đến giải thoát khỏi khổ đau.</span></p>
<p><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;"><span style="font-size: 10pt;">12</span></span><span style="font-weight: 400; font-size: 10pt;">A.III.xviii.130, Lekha Sutta</span></span></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>2 CHIẾC NHẪN &#8211; HIỂU VỀ VỀ VÔ THƯỜNG VÀ GIỮ SỰ BÌNH TÂM</title>
		<link>https://thienvipassana.net/2-chiec-nhan-hieu-ve-ve-vo-thuong-va-giu-su-binh-tam/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sun, 12 Apr 2020 08:15:17 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1127</guid>

					<description><![CDATA[2 CHIẾC NHẪN &#8211; HIỂU VỀ VỀ VÔ THƯỜNG VÀ GIỮ SỰ BÌNH TÂM Một ông nhà giàu nọ chết]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;"><span style="font-size: 18pt;"><strong><span style="font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">2 CHIẾC NHẪN &#8211; HIỂU VỀ VỀ VÔ THƯỜNG VÀ GIỮ SỰ BÌNH TÂM</span></strong></span></h2>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Một ông nhà giàu nọ chết để lại hai đứa con. Hai đứa con tiếp tục sống chung với nhau một thời gian theo tập tục Ấn Độ, trong một căn nhà chung, một gia đình chung. Nhưng sau đó hai đứa cãi nhau và quyết định tách riêng, chia đôi toàn bộ gia tài. Thế là mọi thứ được đem ra chia đều nhau, và từ đó chúng ổn định công việc của mình. Tuy nhiên, sau khi mọi việc ổn định thì mới phát hiện ra một gói nhỏ mà cha chúng đã cất giấu rất cẩn thận. Chúng mở cái gói ấy ra và thấy rằng trong đó có hai chiếc nhẫn, một chiếc có gắn một viên kim cương rất giá trị, còn chiếc kia là một chiếc nhẫn bằng bạc giá trị chỉ vài rupees.</span><span style="font-weight: 400;">13</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Thấy kim cương, người anh liền khởi lên tâm tham, anh ta bắt đầu giải thích cho người em, “Theo anh nghĩ thì chiếc nhẫn này không phải của cha chúng ta làm ra, mà đúng hơn là một bảo vật từ đời tổ tiên chúng ta. Đó là lý do tại sao cha lại để riêng nó khỏi những vật sở hữu khác. Và vì lẽ nó đã được lưu truyền qua các thế hệ trong gia tộc của chúng ta, nó phải được giữ gìn cho các thế hệ tương lai. Do đó anh, là anh cả, sẽ giữ nó. Em nên lấy chiếc nhẫn bạc hơn.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Người em mỉm cười và nói, “Được thôi, anh hãy vui với chiếc nhẫn kim cương, còn em sẽ vui với chiếc nhẫn bạc.” Cả hai người cùng đeo nhẫn vào tay và đường ai nấy đi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Người em tự nhủ. “Thật dễ hiểu tại sao cha lại giữ kỹ chiếc nhẫn kim cương; vì nó rất giá trị. Nhưng tại sao ông lại giữ chiếc nhẫn bạc tầm thường này nữa? Anh xem xét kỹ chiếc nhẫn và thấy có hàng chữ khắc trên đó: “</span><b><i>Điều này rồi cũng sẽ đổi thay!</i></b><span style="font-weight: 400;">”. “Ô, đây là câu mật chú của cha ta chăng: “Điều này rồi cũng sẽ đổi thay!” Anh đeo chiếc nhẫn vào ngón tay của mình trở lại.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cả hai anh em đã phải đương đầu với mọi thăng trầm của cuộc đời. Khi mùa xuân đến (ám chỉ khi thành công cuộc đời), người anh cảm thấy rất là phấn chấn, mất đi sự quân bình của tâm. Khi mùa thu hay mùa đông đến (ám chỉ khi thất bại), anh rơi vào tình trạng chán chường cay đắng, cũng lại mất đi tâm quân bình của mình. Anh ta trở nên căng thẳng, mắc chứng bệnh huyết áp cao, không thể ngủ được vào ban đêm. Anh ta bắt đầu dùng đến những viên thuốc ngủ, thuốc giảm đau, và những loại dược phẩm mạnh hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cuối cùng, anh đến giai đoạn đòi hỏi phải có những ca điều trị tâm thần bằng điện. Đây là trường hợp của người anh với chiếc nhẫn kim cương.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><em><span style="font-size: 10pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">13</span><span style="font-weight: 400;"> Rupee, đồng rupi, đơn vị tiền tệ ở Ấn Độ và Pakistan.</span></span></em></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Còn về người em với chiếc nhẫn bạc, khi mùa xuân đến, anh thọ hưởng nó; anh không tìm cách tránh né nó. Anh thọ hưởng nhưng không quên nhìn vào chiếc nhẫn của mình để nhớ rằng, “</span><b><i>Điều</i></b> <b><i>này rồi cũng sẽ đổi thay.</i></b><span style="font-weight: 400;">” Và khi nó thay đổi, anh có thể mỉm cười và tự nhủ, “À, ta biết rằng nó</span> <span style="font-weight: 400;">sẽ thay đổi mà. Giờ đây nó thay đổi, thì đã sao nào!” Khi mùa thu hay mùa đông đến, anh lại nhìn vào chiếc nhẫn và nhớ, “</span><b><i>Điều này rồi cũng sẽ thay đổi.</i></b><span style="font-weight: 400;">” </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Anh không than khóc, biết rằng điều này rồi cũng sẽ thay đổi. Và đúng như vậy, nó đã thay đổi, nó đã qua đi. Đối với mọi việc thành bại, thăng trầm trong cuộc đời, anh biết rằng chẳng có gì vĩnh cửu cả, rằng mọi thứ đến chỉ để ra đi. Anh không mất sự quân bình của tâm và sống một cuộc sống bình an và hạnh phúc.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đây là trường hợp của người em với chiếc nhẫn bạc.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>PHỎNG VẤN THIỀN SƯ S.N. GOENKA QUAN ĐIỂM VỀ PHẬT GIÁO &#038; TÔN GIÁO</title>
		<link>https://thienvipassana.net/phong-van-thien-su-s-n-goenka-ve-phat-giao-va-ton-giao/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 20 Feb 2026 19:16:25 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[HỎI ĐÁP FAQS]]></category>
		<category><![CDATA[KHO CÂU TRẢ LỜI]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1149</guid>

					<description><![CDATA[FAQ: Cuộc phỏng vấn Thiền Sư S.N. Goenka: Thiền vipassana một ngành khoa học, quan điểm của thiền sư Goenka]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;"><span style="font-size: 18pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>FAQ: Cuộc phỏng vấn Thiền Sư S.N. Goenka: Thiền vipassana một ngành khoa học, quan điểm của thiền sư Goenka về Phật giáo và tôn giáo.</b></span></h2>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b><i>Mặc dù thiền sư S.N.Goenka đã dạy thiền Vipassanā trong hơn ba mươi năm, nhưng nếu bạn hỏi ông có phải là một Phật tử không, câu trả lời sẽ là, “Không”. Goenkaji nói với Buddhadharm</i></b><b><i>29</i></b><b><i> về kỹ thuật Vipassanā và quan niệm của ông về Phật giáo và các tôn giáo khác?</i></b></span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Vâng, Lời dạy nguyên thủy của Đức Phật bằng ngôn ngữ Pāḷi và kỹ thuật thiền vipassanā đã được duy trì trong năm trăm năm (sau Đức Phật nhập diệt). Sau đó cả hai đều bị thất lạc ở Ấn Độ. Có mười lăm ngàn trang giấy ghi lại những lời dạy của Đức Phật và khoảng ba mươi ngàn trang chú giải. Nhưng chẳng còn một tờ nào ở Ấn Độ, vì thế kỹ thuật đã hoàn toàn bị thất truyền.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Khi tôi đi đến thầy tôi (thiền sư U.Ba.Khin), một người Miến, ngài nói với tôi, “Tôi sẽ dạy cho ông một kỹ thuật thiền rất cổ xưa của đất nước ông, gọi là ‘Vipassanā’. Thú thật tôi chưa bao giờ nghe nói đến từ đó. Vipassanā, đó là cái gì? Tôi về nhà và đọc kỹ cuốn tự điển Hindi của tôi – chữ ấy không có ở đó. Tôi lại tìm trong tự điển Sanskit cũng không thấy chữ đó. Vì thế ngay cả cái từ “Vipassanā” cũng đã mất dấu khỏi xứ sở.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Các vị Phật trước, nói chung ba đời chư Phật, đều thành Phật với việc thực hành Vipassanā. Do vì có một khoảng cách lớn giữa vị Phật trước và vị Phật kế, kỹ thuật Minh Sát bị thất lạc đi. Từ (Vipassanā) còn đó và nó tiếp tục trôi chảy với dòng ngôn ngữ trong các truyền thống khác. Tuy thế ý nghĩa của nó lại lạc mất, vì lý do đó kỹ thuật kể như thất truyền.</span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Ngài nói đến Vipassanā như một khoa học thuần túy. Tại sao vậy?</b></span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đối với tôi, Đức Phật là một nhà khoa học vĩ đại. Ngài đã khám phá ra cái bị thất lạc, cái mà người ta đã quên.Trong khoa học, không có niềm tin mù quáng, không có sự tin tưởng mù quáng. Bạn thí nghiệm với các mẫu vật. Nếu nhiều người thí nghiệm và có được cùng một kết quả, họ chấp nhận nó. Hơn nữa, Đức Phật vẫn nói, “Có Đức Phật hay không có Đức Phật, quy luật tự nhiên hay Pháp (Dhamma) luôn luôn thường tại.” </span></p>
<p style="text-align: justify;"><em><span style="font-size: 10pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">29 </span><span style="font-weight: 400;">Buddhadharma (hay buddhadhamma) một tạp chí Phật giáo ra ba tháng hay mỗi quý một kỳ. Địa chỉ http:/www.thebuddhadharma</span></span></em></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Quy luật tự nhiên vẫn như vậy. Nếu bạn phát ra sân hận, nhất định bạn phải bị đau khổ. Nếu bạn phát ra sự bình yên, từ ái và bi mẫn, bạn chắc chắn sẽ có bình yên và hòa hợp. Quy luật này luôn luôn như thế, trước và sau Đức Phật đều vậy.</span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Ngài có thể giải thích về kỹ thuật Vipassanā mà ngài dạy, vì dường như rằng những điều ngài dạy có vẻ khác với các văn hóa và truyền thống khác?</b></span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Trước khi tôi đưa ra một sự giải thích về những gì tôi đang dạy, có một điểm cần phải được sáng tỏ: Tôi không phải ở đây để chỉ trích bất cứ một kỹ thuật nào hay để so sánh, đối chiếu với bất cứ một kỹ thuật nào đã được người ta dạy nhân danh Vipassanā. Tôi chỉ dạy những gì tôi nhận được từ truyền thống</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Toàn bộ kỹ thuật là nhằm khảo sát thực tại ở mức kinh nghiệm, trong tự thân. Trong kỹ thuật này, điều hết sức quan trọng là người ta phải ở lại trong một nơi thích hợp, ở đây họ có thể hành thiền với ít sự khuấy động nhất. Nếu người ta liên hệ với những đối tượng bên ngoài, họ không thể nào đi vào chiều sâu của tâm được.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Tính liên tục của việc thực hành cũng rất quan trọng. </span></i><span style="font-weight: 400;">Ngày nay chúng tôi yêu cầu những</span> <span style="font-weight: 400;">người hành thiền phải ở lại tối thiểu là mười ngày trong một nơi mà họ có thể nhận được sự hướng dẫn từ một vị thầy có kinh nghiệm; các thiền sinh trước đây chúng tôi đòi hỏi phải trải qua sáu tuần học kỹ thuật này.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Mọi người phải giữ năm giới: không sát sanh, không trộm cắp, không hành dâm, không nói dối hoặc nói những lời thô lỗ, và không uống bất kỳ một loại chất gây say nào. Các giới này không phải là một hình thức lễ nghi hay nghi thức; mà chúng là một phần của kỹ thuật Minh sát. Đức Phật nhận ra – một hành giả Vipassanā tốt cũng sẽ nhận ra – rằng khi bạn phạm một trong những giới này, bạn chỉ làm vậy sau khi đã phát ra một bất tịnh hay phiền não trong tâm. Những bất tịnh này cũng giống như những sóng cao tần ngăn không cho bạn đi vào chiều sâu của tâm.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Sau khi thọ trì ngũ giới bạn bắt đầu luyện cho tâm đi vào sự tập trung. Đức Phật nói về </span><i><span style="font-weight: 400;">tâm tán loạn</span></i><span style="font-weight: 400;">,</span> <b>vikkhitta-citta</b><span style="font-weight: 400;">, và</span><i><span style="font-weight: 400;"> tâm thâu nhiếp </span></i><span style="font-weight: 400;">hay</span><i><span style="font-weight: 400;"> nhất tâm</span></i><span style="font-weight: 400;">,</span> <b>sankhitta-citta</b><span style="font-weight: 400;">. Ngài muốn</span> <span style="font-weight: 400;">chúng ta làm việc với tâm thâu nhiếp, và đề có được tâm thâu nhiếp chúng ta cần phải tập trung trên một vùng nhỏ. Ngài cũng nói rõ rằng vùng tập trung ban đầu phải là cửa mũi. Nhưng cửa mũi thì có nhiều vùng: Phần trước của mũi, vùng giữa mũi và môi trên, v.v… Điều này sau đó đã được các nhà chú giải làm cho rõ thêm rằng chỗ tập trung sự chú ý ban đầu phải là ở phần giữa trên môi trên (</span><i><span style="font-weight: 400;">uttara-otthassa-vemajjappadese</span></i><span style="font-weight: 400;">) hay ở chót mũi (</span><i><span style="font-weight: 400;">nasikagge</span></i><span style="font-weight: 400;">). Sự chú ý phải là ở trên vùng nhỏ này. Nếu sự chú ý bị phân tán thì đó là </span><i><span style="font-weight: 400;">vikkhitta</span></i><span style="font-weight: 400;">-tán loạn; chứ không phải là </span><i><span style="font-weight: 400;">sankhitta</span></i><span style="font-weight: 400;">-thâu nhiếp. Tâm phải được tập trung trên một điểm (nhất điểm tâm).</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đức Phật dạy chúng ta nên tập trung vào sự hay biết (niệm) hơi thở trên vùng nhỏ này. Thực ra có nhiều đối tượng có thể giúp chúng ta tập trung tâm, song ý kiến đưa ra ở đây không phải là sự tập trung đơn thuần thôi. Tập trung là cần thiết cho tất cả các bước chúng ta bước trên đạo lộ, song tập trung không phải là cứu cánh; nó chỉ là một trợ giúp để khởi sự. Mục đích cuối cùng là tịnh hóa toàn bộ tâm.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nhờ tập trung sự chú ý trên hơi thở, tâm trở nên rất sắc bén, rất nhạy cảm, đến độ có thể nhập, có thể chọc thủng. Nó có thể cảm giác được các cảm thọ nơi phần giữa trên môi trên, và rồi cuối cùng (cảm giác) các cảm thọ ở khắp toàn thân. Trong ba ngày bạn phải làm việc trên vùng nhỏ này chỉ với hơi thở. Giây phút bạn bắt đầu thêm một cái gì vào đó thì liền có một sự nguy hiểm là tâm sẽ hướng sang một sự niệm thầm hay hình dung hay tưởng tượng dị biệt nào đó. Những điều này có thể giúp bạn dễ định tâm, song bạn lại mất đi sự tiếp xúc với thực tại gắn liền với các hiện tượng tâm-vật chất hay danh và sắc của chính bạn bởi vì bạn không còn làm việc với sự thực – và Đức Phật muốn chúng ta phải sống với sự thực.</span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Tôi thu thập từ một số bài nói chuyện của ngài và thấy rằng ngài không chấp nhận việc dùng các từ “Phật Giáo” (Buddhism) hoặc “Phật tử” (Buddhist). Vì sao?</b></span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Khi người ta hỏi tôi, “Ngài đã cải hóa được bao nhiêu người sang đạo Phật rồi?” Tôi trả lời, “Không một người nào cả. Chính bản thân tôi cũng không cải đạo.” Họ nói, “Vậy ngài không dạy đạo Phật? Ngài không phải là Phật tử sao?” Tôi nói, “Không, tôi không dạy đạo Phật. Tôi không phải là một Phật tử.” Ở Miến Điện (Myanmar), quê hương của tôi, các vị sư mới đầu cũng rất bực tức về chuyện này. Họ nói, “Cái ông này đã học (thiền) nơi chúng ta thế mà bây giờ ông lại muốn dạy cái riêng của ông ấy. Ông ta không phải là một Phật tử. Ông quả là con người vô ơn.” Họ thực sự bị sốc.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">May thay vị tổng thống trước đây (của Miến Điện) đã đến dự một khóa thiền ở Ấn Độ và ông thấy rằng mọi điều tôi dạy đều hợp theo lời của Đức Phật. Ông ta rất thỏa mãn và nhất là đã đạt được một kết quả khả quan từ việc thực hành đến nỗi không cầm được những giọt nước mắt.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Khi ông trở về nước, ông nói với nội các, “Người ta đã nói những lời chống đối ông Goenka, nhưng những gì ông đang dạy lại là lời dạy thuần túy của Đức Phật.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Chính phủ Miến đã mời tôi đến để bàn luận với các vị chức sắc trong giáo hội lý do tại sao tôi không dùng chữ “Phật Giáo”. Tôi nói với họ rằng những từ “Phật Giáo” và “Phật tử” không có trong kinh điển Pāḷi. Trong toàn bộ những lời dạy của Đức Phật và cả trong chú giải, chữ Boddh – tương đương với chữ “Phật giáo” – không có. Đức Phật chỉ dạy Pháp – Dhamma. Dhamma có nghĩa là quy luật tự nhiên, là sự thực. Những ai theo pháp đó thì được gọi là dhammiko (người hành theo chánh pháp- chánh pháp giả). Nếu Đức Phật chưa từng bắt một ai làm Phật tử (Buddhist), tôi là ai mà lại bắt người khác làm Phật tử? Nếu Đức Phật không dạy Đạo Phật (Buddhism) tôi là ai mà dám dạy đạo Phật? Đức Phật dạy Pháp-Dhamma, tôi cũng dạy Pháp. Đức Phật làm cho người ta thành người hành theo chánh pháp – dhammiko; tôi cũng gọi người ta là dhammiko.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Trong hai ngày đầu, họ nói, “Không, chúng tôi không thể tin chuyện đó. Để chúng tôi thẩm tra lại. Chắc chắn phải có một từ để chỉ Phật Giáo-Buddhism.” Sau hai ngày, họ nói, “Không, không có chữ ấy; ông đúng.”</span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Ngài nói rằng người ta ai cũng có thể thực hành Vipassanā bất kể họ là người Thiên Chúa hay người Hồi giáo, hay Phật giáo. Nhưng trong thực tế liệu tôn giáo có thể là một trở ngại cho việc trao đổi pháp hành này không?</b></span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một số người rất cố chấp vào tín ngưỡng của họ, và nếu tôi nói, “Trước tiên hãy thay đổi tín ngưỡng của bạn đi đã rồi hãy đến với tôi,” ai mà chịu đến với tôi? Sẽ không một ai đến với tôi cả. Do đó, tôi nói, “Cứ giữ lấy tín ngưỡng của bạn và làm việc (thực hành).” Khi họ thực hành, họ nhận ra, “Đây là sự thực (chân lý) và tín ngưỡng của ta còn rất xa sự thực.” Lúc đó, họ tự động thoát khỏi sự cố chấp ấy. Họ có thể không chỉ trích tín ngưỡng cũ, và tôi cũng không muốn một ai làm điều này, vì tôi không chỉ trích một tín ngưỡng nào cả. Nhưng sự thực vẫn là sự thực, nó trở nên rõ ràng: “Đây là sự thực.” Vì thế vấn đề đã được giải quyết.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Sự thực (chân lý) là như nhau đối với mọi người, dù cho họ là một người Thiên Chúa hay Tin Lành hay một người Hồi giáo. Điều đó không làm khác đi được. Sự thực là sự thực.</span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Liệu tôn giáo có tổ chức có thích hợp với sự thực mà ngài đang nói về không?</b></span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Lúc đầu đứa trẻ nào cũng có thể gặp khó khăn trong việc tự đi vì thế chúng cần dựa vào một vật gì đó để tập đi. Nhưng khi chúng đã tự mình đi được rồi thì chúng liền quăng những vật ấy đi. Tất cả những cái vỏ tôn giáo là cần thiết đối với con người, bởi vì họ không thể đi mà không có chúng. Nhưng, khi họ có được sức mạnh trong Pháp, họ quăng bỏ cái vỏ ấy đi. Tôi không bảo họ, “Quăng nó đi,” Họ tự ý quăng nó. Những cái vỏ ấy chỉ thích hợp lúc ban đầu, khi họ còn là những đứa trẻ thơ ở lớp mẫu giáo. Nhưng sau đó, họ không cần chúng nữa.</span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Tôi nghĩ một số người sẽ phản ứng mạnh mẽ khi ngài nói rằng tôn giáo của họ giống như là lớp mẫu giáo.</b></span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đó là lý do vì sao tôi không thể đi quanh và la lớn rằng tôn giáo của các ông là lớp mẫu giáo. Tôi không la lên như thế. Tôi không nói, “Hãy chấp nhận điều này bởi vì tôi nói vậy.” Khi họ thực hành, họ sẽ thấy, “Ồ, cái này giúp ích cho tôi thật, nhưng bây giờ nó không còn cần thiết nữa.” Một đứa bé bú sữa, và còn phải có người dỗ dành. Tất nhiên khi còn là một đứa bé phải để cho nó bú như vậy nhưng không phải suốt cả đời.</span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Như vậy, theo quan điểm của ngài, Đạo Phật là gì?</b></span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Dhamma (Pháp), lối sống, quy luật tự nhiên, là phổ quát. Bản chất của lửa là đốt cháy. Đây là Pháp; đây là điều tự nhiên của lửa. Liệu bạn có thể bảo rằng đây là Phật Pháp (Buddhist Dhamma) hay Thiên Chúa Pháp được không? Pháp là tự nhiên. Nếu lửa không đốt cháy, thì nó là một cái gì khác, chứ không phải lửa. Tương tự, bản chất của bất kỳ một tiêu cực nào mà bạn phát ra trong tâm là để thiêu đốt, để làm cho bạn khổ não. Nếu bạn phát ra tình yêu thương, bi mẫn, thiện chí, với một cái tâm thanh tịnh, bạn sẽ có bình yên và hòa hợp. Mọi người sẽ có giống như nhau. Đây là Pháp.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Quy luật tự nhiên áp dụng chung cho mọi người. Mặt trời không chiếu sáng và chỉ soi sáng cho người này, không cho người khác. Khi gió thổi, nó không chỉ thổi cho người này mà không thổi cho người khác. Pháp là chung, là phổ quát.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Ở</span> <span style="font-weight: 400;">đây tôi không chỉ trích một truyền thống nào cả, tất nhiên không cả bất cứ truyền thống Phật giáo nào. Những người chưa đi vào chiều sâu để hiểu rõ được quy luật phổ quát của tự nhiên ở mức kinh nghiệm ít ra cũng có thể làm việc ở mức bề mặt và có được một vài sự lợi ích.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Khi tôi nói điều này, nhiều người bị chạm tự ái. Họ nghe tôi nói, “Các bạn còn ở mức bề mặt, Goenka này đã vào chiều sâu.” Không chỉ Goenka đi vào được chiều sâu; nếu các bạn thực hành, các bạn cũng sẽ tìm thấy nó. Tôi được rất nhiều lợi ích từ nó. Tôi cũng được nhiều lợi ích từ kỹ thuật khác mà tôi đã học. Tôi không chỉ trích các kỹ thuật ấy. Làm thế nào tôi có thể chỉ trích nó? Nó cho tôi rất nhiều lợi ích và nó cũng đem lại lợi ích cho rất nhiều người. Nhưng tôi nói rằng có những bước thêm nữa. Tại sao các bạn lại không bước thêm? Cuộc sống hiện hữu là để cho chúng ta dấn thân tiến bước. Đừng chấp nhận nó bởi vì Goenka nói như vậy hay vì Đức Phật nói như vậy hoặc vì kinh điển nói như vậy. Hãy thực hành nó, khám phá nó, rồi bạn sẽ chấp nhận nó.</span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Nếu tôn giáo, như ngài nói, chỉ là một người dỗ dành hay một người xoa dịu, liệu như thế nó có là một trở ngại cho việc thực hành pháp (dhamma) không?</b></span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nó có thể trở thành một chướng ngại. Mỗi tôn giáo xứng đáng với tên gọi phải có cùng một bản chất nội tại như nhau. Không chỉ tôn giáo của Đức Phật, mà mọi tôn giáo. Mỗi tôn giáo đều nói, sống một cuộc đời đạo đức với một cái tâm đã khép vào kỷ luật, với một cái tâm trong sạch, đầy từ ái, bi mẫn, thiện chí, khoan dung. Đây là tinh túy của mọi tôn giáo.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nhưng cái vỏ bên ngoài của tôn giáo lại khác với nhau. Cái vỏ bề ngoài là những lễ nghi, nghi thức,… và một niềm tin mang tính triết lý mà vốn mỗi tôn giáo mỗi khác. Bao lâu người ta dù có những hình thức lễ nghi riêng của họ nhưng vẫn xem bản chất nội tại là quan trọng, nó sẽ không có gì nguy hại. Nhưng ngay khi họ quên cái bản chất nội tại, và xem trọng cái vỏ bề ngoài, chấp chặt vào nó, họ liền biến thành những kẻ cuồng tín hoặc thậm chí những kẻ khủng bố: “Hãy chấp nhận tôn giáo của tôi nếu không tôi sẽ giết ông. Toàn thế gian này sẽ được giải thoát chỉ khi nào mọi người cải đạo sang tôn giáo của tôi.” Cho nên chỉ chú trọng đến cái vỏ bề ngoài, chấp nhặt vào đó, quên hết bản chất đạo đức nội tại, sẽ là rất nguy hiểm.</span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Có những lễ nghi hay nghi thức nào trong cộng đồng của người không?</b></span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cộng đồng gì? Đối với những ai hành thiền, lễ nghi duy nhất đó là họ phải hành thiền và quan sát những gì xảy ra ở bên trong. Ngoài ra không có hình thức lễ nghi nào khác.</span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Ngài sẽ minh xác thế nào là một con người giác ngộ?</b></span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một con người như vậy phải hiểu được sự thực ở mức kinh nghiệm. Họ phải giải thoát mọi bất tịnh, không chỉ ở mức bề mặt mà trong toàn bộ tâm. Lúc đó, theo bản chất, họ sẽ tràn đầy lòng từ ái, bi mẫn, và thiện chí. Chúng ta có thể nói rằng một con người như vậy đã giác ngộ. Giác ngộ là một sự thăng tiến. Bạn bắt đầu với một sự soi sáng nào đó và cuối cùng thì giác ngộ viên mãn. Người ta càng giác ngộ được nhiều bao nhiêu, họ càng là con người tốt hơn bấy nhiêu – tốt đối với bản thân họ và tốt đối với mọi người.</span></p>
<blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Ngài thấy việc tu tập theo chế độ tu viện có cần thiết chút nào không?</b></span></p>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tất nhiên, bởi vì người tu có cơ hội để học hỏi sâu rộng hơn về Pháp. Họ cảm thấy rằng đời người rất quý và muốn tận dụng tối đa nó. Là những người gia chủ, họ có quá nhiều trách nhiệm và không có đủ thời gian. Vì thế họ từ bỏ cuộc sống của người gia chủ và sống như một nhà sư hay tu nữ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nếu một người nào quyết định sống cuộc đời như một vị sư hay tu nữ, và không được luyện tập thích hợp về cách làm thế nào để sống như một người xuất gia, thời sẽ có những vấn đề. Đức Phật muốn họ phải có một sự tu tập thích hợp. Ngài không nhận hết những người đến và thỉnh cầu được thọ y (xuất gia). Ngài thường yêu cầu các vị đệ tử lớn của ngài trước hết phải xem xét một người. Nhiều lần, ngài nói, “Ông hãy sống trong Tăng chúng trong ba tháng, sau đó chúng Tăng sẽ quyết định xem có nhận ông hay không.” Những lần khác ngài lại nói, “Hãy về xin cha mẹ ông cho phép xuất gia đã. Nếu không thì ta sẽ không nhận ông.”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Người ta cần phải thực sự phù hợp để làm một nhà sư hay tu nữ, chứ hay chỉ xuất gia vì cảm tình. Và ngay cả sau khi đã trở thành một vị sư hay tu nữ, họ còn phải thực hành liên tục và nghiêm túc hơn một người gia chủ nữa. Tu tập rất là quan trọng đối với những người xuất gia từ bỏ cuộc sống gia chủ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Khóa thiền mười ngày cũng giống như đời sống tu hành vậy. Mặc dù những người tham dự không cạo tóc đắp y, họ sống một cách giản dị và yên tịnh. Không phải trả tiền cho thức ăn thức uống và những thứ khác. Giống như các nhà sư hay tu nữ, các thiền sinh đi thành hàng để nhận phần ăn của họ. Được cho thức ăn gì, họ ăn thức ăn đó. Nếu như họ phải trả tiền, thì họ có thể nói, “Tôi trả năm mươi đôla cho bữa ăn này? Món này quá nhiều gia vị, món này quá nhiều dầu ăn.” Lúc đó sẽ không còn là đời sống của một nhà sư nữa. Trong cuộc sống của một nhà sư, bất cứ món gì được bỏ vào bình bát ăn xin, họ thọ dụng những món ấy. Trong mười ngày, những người tham dự học cách làm thế nào để sống như một nhà sư hay tu nữ.</span></p>
<p style="text-align: justify;">
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>PHỎNG VẤN THIỀN SƯ S.N. GOENKA VỀ THIỀN VIPASSANA</title>
		<link>https://thienvipassana.net/phong-van-thien-su-s-n-goenka-ve-thien-vipassana/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 20 Feb 2026 19:37:40 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[HỎI ĐÁP FAQS]]></category>
		<category><![CDATA[KHO CÂU TRẢ LỜI]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1144</guid>

					<description><![CDATA[FAQ: Cuộc phỏng vấn Thiền Sư S.N. Goenka về phương pháp thiền Vipassana Tại sao thiền trên hơi thở lại]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;"><span style="font-size: 18pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>FAQ: Cuộc phỏng vấn Thiền Sư S.N. Goenka về phương pháp thiền Vipassana</b></span></h2>
<blockquote>
<h2 style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Tại sao thiền trên hơi thở lại kết hợp được với sự thực?</b></span></h2>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Để dùng một đối tượng khác hơn những gì chúng ta có, chúng ta phải tạo ra nó. Chẳng hạn, với một hình ảnh, chúng ta phải mường tượng ra hình ảnh và làm việc trên đó. Nhưng từ lúc chúng ta sanh ra cho đến khi chúng ta chết, cả ngày lẫn đêm, hơi thở luôn có mặt. Hơi thở vừa ý thức lẫn vô thức, vừa chủ động lẫn không chủ tâm. Đây là một họat động có thể đóng vai trò như cây cầu, nối chúng ta từ lãnh vực đã biết đến lãnh vực chưa biết, và đến sự thực về chính bản thân chúng ta. Nếu bạn làm việc với hơi thở trần trụi, không có bất kỳ một loại áp đặt nào, không có bất kỳ một loại sáng tạo nào, bạn sẽ thấy trong ba ngày thôi tâm đã trở nên sắc bén đến độ nó bắt đầu cảm giác được các cảm thọ trong cái vùng ngay bên trên môi trên.</span></p>
<blockquote>
<h2 style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Tới điểm nào thì người ta có thể mở rộng sự tập trung của thiền vượt qua cái vùng nhỏ này?</b></span></h2>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Vào ngày thứ tư của khóa thiền mười ngày, bạn bắt đầu làm việc từ đỉnh đầu đến những đầu ngón chân, trên toàn thân. Lúc đầu bạn không thể cảm giác được các cảm thọ ở khắp mọi nơi, bởi vì tâm vẫn không đủ sắc bén như nó phải là. Hoặc có thể bạn chỉ có được những cảm thọ rất thô giống như đau đớn, sức ép, sự nặng nề,v.v…</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Điều quan trọng là phải di chuyển từ đầu đến chân theo thứ tự, không chạy từ thân phần này sang thân phần khác. Nếu mới đầu không có cảm thọ, bạn chỉ lặng lẽ giữ tâm ở đó trong một phút và bạn sẽ cảm giác được cảm thọ. Nếu bạn không cảm giác được một cảm thọ nào, điều đó không thành vấn đề. Bạn không nên cảm thấy lúng túng; bạn tiếp tục di chuyển. Nếu bạn cứ tiếp tục làm việc một cách nhẫn nại và kiên trì, nhất định bạn sẽ cảm giác được các cảm thọ ở khắp nơi, trên mọi phần của thân.</span></p>
<blockquote>
<h2 style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Điều gì sẽ bắt đầu xảy ra ở giai đoạn này, khi người ta bắt đầu cảm giác được những cảm thọ này trên khắp toàn thân?</b></span></h2>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Lúc đầu có thể bạn không cảm giác được những cảm thọ rất vi tế. Có thể bạn chỉ gặp những cảm thọ khô, kiên cứng. Nhưng nếu bạn cứ tiếp tục làm việc và không áp đặt bất cứ một cái gì lên sự thực tự nhiên, quy luật tự nhiên sẽ là tâm trở nên sắc bén hơn, nhạy cảm hơn, và sự rắn chắc tan ra. Sau đó bạn bắt đầu cảm nhận được những rung động rất vi tế ở khắp toàn thân. Như vậy bạn kinh nghiệm được toàn thế gian như những rung động trong cơ cấu của thân. Sự thực tối hậu của vật chất hay sắc chẳng qua chỉ là sự rung động. Sự thực tối hậu của tâm và những nội dung tâm trí (tâm sở) cho thấy chúng cũng chỉ là sự rung động. Cả danh lẫn sắc hay tâm và thân này chỉ là sự rung động.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đức Phật nói rất rõ ràng rằng bạn cảm giác thực tại đang sanh và diệt. Có thể bạn chỉ kinh nghiệm một cái đau hay sức ép rất kiên cứng. Nó khởi lên và dường như dừng lại một lúc, nhưng không sớm thì muộn, nó sẽ diệt. Nó không vĩnh cửu; nó sẽ không dừng lại vĩnh viễn. Nó sanh như thế nào, nó diệt như vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Điều này có nghĩa là đôi khi bạn cảm giác thấy dường như cảm thọ thô dừng lại trong một khoảng thời gian nào đó, song thực sự không có giai đoạn dừng như vậy. Một sự rung động có mặt – sanh và diệt, sanh và diệt liên tục. Trong đó có những giai đoạn rất quan trọng của kỹ thuật. Giai đoạn đầu tiên là uppadavāya – sanh riêng, diệt riêng. Giai đoạn thứ hai là bhaṇga, hay tan họai. Nó sanh như thế nào, nó diệt như vậy. Nó không dừng lại. Nó cứ liên tục sanh – diệt, sanh – diệt.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Điều này làm cho bạn hiểu được toàn bộ hiện tượng tâm-vật chất (các pháp danh và sắc) và cách chúng vận hành. Khắp mọi nơi chỉ có sự sanh diệt, sanh diệt. Bạn di chuyển tới đâu- dù đó là nhãn căn, nhĩ căn, tỷ căn, thiệt căn, thân căn hay ý căn – tất cả chỉ thuần có sự rung động. Bất kỳ đối tượng bên ngoài nào tiếp xúc với căn môn tương ứng của chúng cũng là sự rung động. Căn (giác quan) là sự rung động; đối tượng giác quan cũng là sự rung động. Chỉ có sự rung động tiếp xúc với sự rung động, và nó không phát ra cái gì khác ngoài sự rung động.</span></p>
<blockquote>
<h2 style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Việc kinh nghiệm thế gian như những rung động này nói đến cái gốc căn bản của khổ như thế nào?</b></span></h2>
</blockquote>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> Thánh Đế Thứ Nhất nói rằng bạn phải đi vào chiều sâu nơi diễn ra sự tương tác giữa tâm và vật chất (danh-sắc). Thánh Đế Thứ Hai nói rằng bạn phải thấy nhân sanh của khổ này là gì, đó là phải thấy được rằng bạn đang phản ứng với sự xúc chạm. Do tiếp xúc với cảm thọ bạn bắt đầu phát ra tham và sân. Nếu bạn thích cảm thọ, bạn bắt đầu tham muốn thêm nữa và nếu bạn không thích cảm thọ bạn bắt đầu phát ra sân.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Kỹ thuật của Đức Phật đưa chúng ta vào chiều sâu của tâm, nơi chúng ta bắt đầu phản ứng với các cảm thọ. Khi bạn đi được vào chiều sâu đó, việc luyện tâm trở nên dễ dàng. Dừng lại mọi phản ứng. Các cảm thọ chắc chắn có mặt ở đó, bao lâu bạn còn đang sống. Vì thế khi xúc có mặt, thì thọ có mặt, chỉ việc quan sát, quan sát một cách khách quan, không tự đồng nhất mình với cảm thọ này, và cũng không đồng nhất mình với thân hoặc tâm, hoặc sự kết hợp của cả hai.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Chỉ quan sát, nó sanh và sớm muộn gì nó cũng diệt.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đây là trạng thái vô thường, và vô thường này không phài là một triết lý của Đức Phật. Nó là quy luật của vũ trụ. Việc tu tập là để cho chúng ta có khả năng kinh nghiệm tính chất vô thường ấy. Một cái tâm bình thường, một cái tâm tán loạn, không thể cảm giác được những dao động rất vi tế của sanh và diệt. Việc tu tập tâm rất là quan trọng cho mục đích này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Trong khóa thiền Vipassanā mười ngày đầu có thể bạn không đủ khả năng để cảm giác nhiều loại cảm thọ. Nhưng sớm muộn gì bạn cũng đạt đến được giai đoạn (ở đây) bạn cảm nhận được các cảm thọ vi tế. Khi bạn nhận biết được cảm thọ vi tế, tâm an tịnh; bạn chỉ việc quan sát các cảm thọ mà thôi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bất cứ phiền não nào bạn phát ra trong tâm đều sẽ làm khuấy động tâm. Sự bình an đã bị khuấy động. Lời dạy của Đức Phật về giới rất rõ ràng. Bạn không thể sát sanh mà không phát ra sân hận, ác ý hay thù nghịch. Trong thiền Minh Sát, bạn hiều rằng ngay khi bạn phát ra bất kỳ một dạng thái tiêu cực nào, bạn sẽ là nạn nhân đầu tiên của dạng thái tiêu cực đó. Bạn trở nên rất đau khổ-có một cảm thọ thiêu đốt, tim đập nhanh, căng thẳng tăng trưởng. Bạn đang tạo ra khổ não cho chính mình và không ai muốn làm như vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Lời dạy về giới, về tránh làm những điều bất thiện như một con người sống trong xã hội, đã hiện hữu trước Đức Phật. Sự đóng góp của Đức Phật là ở chỗ dạy cho chúng ta làm việc với các cảm thọ của thân, và để hiểu rằng chúng ta đang phản ứng với các cảm thọ của thân. Nếu cúng ta quên các cảm thọ của thân này, chúng ta đang đi lạc ra khỏi lời dạy của Đức Phật.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>CHUỖI NHÂN QUẢ QUA ĐÓ KHỔ PHÁT SINH</title>
		<link>https://thienvipassana.net/chuoi-nhan-qua-qua-do-kho-phat-sinh/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Fri, 20 Feb 2026 19:46:52 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[PHÁP THOẠI VỀ TỨ THÁNH ĐẾ]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1135</guid>

					<description><![CDATA[CĂN NGUYÊN CỦA VẤN ĐỀ Duyên Sanh: Chuỗi Nhân Quả qua đó khổ phát sinh Cái gì gây ra chấp]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 18pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>CĂN NGUYÊN CỦA VẤN ĐỀ</b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Duyên Sanh: </b><b><i>Chuỗi Nhân Quả qua đó khổ phát sinh</i></b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cái gì gây ra chấp thủ? Chấp thủ phát sanh như thế nào? Phân tích bản chất của mình, Đức Phật tương lai thấy rằng thủ phát triển do những phản ứng nhất thời của thích và ghét trong tâm. Tóm lại, những phản ứng vô ý thức của tâm được lặp đi lặp lại nhiều lần và gia tăng cường độ từ sát na này sang sát na khác sẽ lớn mạnh thành những cảm giác hấp dẫn và ghê tởm mãnh liệt, thành những chấp thủ của chúng ta. Như vậy chấp thủ chỉ là hình thức đã phát triển của sự phản ứng thoáng qua. Đây là nhân gần của khổ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cái gì gây ra những phản ứng thích và ghét ấy? Nhìn vào sâu hơn Ngài thấy rằng thích ghét nảy sanh do cảm thọ. Chúng ta cảm giác một cảm thọ dễ chịu (lạc thọ) và bắt đầu thích nó; hay chúng ta cảm giác một cảm thọ khó chịu (khổ thọ) và bắt đầu không thích hay ghét nó.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bây giờ tại sao có những cảm thọ này? Cái gì gây tạo ra chúng? Đi sâu hơn vào trong tự thân Ngài thấy rằng thọ phát sanh do xúc: sự tiếp xúc của con mắt với một cảnh sắc, sự tiếp xúc của lỗ tai với một âm thanh, sự tiếp xúc của mũi với mùi, sự tiếp xúc của lưỡi với vị, sự tiếp xúc của thân với một vật thể nào đó, sự tiếp xúc của tâm với bất kì một cảm xúc, ý niệm, sự tưởng tượng, hay ký ức nào đó. Qua năm căn vật lý và ý căn hay tâm chúng ta kinh nghiệm thế gian. Khi một đối tượng hay một hiện tượng tiếp xúc với bất kỳ một trong sáu căn của kinh nghiệm (lục căn) này, một cảm thọ, lạc hay khổ, được tạo ra.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Và tạo sao xúc lại xảy ra trước? Đức Phật tương lai thấy rằng do sự hiện hữu của sáu căn hay sáu giác quan – năm căn vật lý và tâm – sự tiếp xúc chắc chắn phải xảy ra. Thế gian đầy rẫy những hiện tượng: sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp (những ý tưởng và cảm xúc). Bao lâu các căn tiếp nhận của chúng ta còn làm nhiệm vụ, xúc là điều không thể tránh được.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Vậy thì tại sao sáu giác quan lại có mặt? Bởi vì chúng là những phương diện thiết yếu của dòng tâm và vật chất hay dòng tương tục danh &#8211; sắc. Và tại sao có dòng tương tục danh sắc này? Cái gì khiến cho nó xuất hiện? Đức Phật tương lai hiểu rằng tiến trình (danh &#8211; sắc) phát sanh do thức, hành vi nhận thức vốn tách thế giới thành người biết và cái được biết (năng tri và sở tri), thành chủ thể và đối tượng, thành “tôi” và “người khác”. Từ sự chia tách này dẫn đến tính đồng nhất, hay sự “sanh”. Mỗi sát na hay khoảnh khắc thức sanh lên và mang lấy một hình thức tâm – vật lý (danh &#8211; sắc) đặc biệt. Sát na kế cũng vậy, thức mang một hình thức hơi khác một chút. Suốt cuộc hiện hữu của mình, thức cứ trôi chảy và thay đổi như vậy. Cuối cùng cái chết đến, nhưng thức không dừng lại ở đó: không có bất kì sự gián đoạn nào (giữa hai sự kiện sống và chết), sát na kế nó mang một hình thức mới. Từ hiện hữu này sang hiện hữu kế, hết đời này sang đời sau, dòng tâm thức cứ tiếp tục trôi chảy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Vậy thì cái gì tạo ra dòng tâm thức này? Đức Phật thấy rằng nó khởi lên do sự phản ứng hay hành (sankhara). Tâm không lúc nào ngừng phản ứng, và mỗi phản ứng sẽ tạo đà cho dòng tâm thức để nó tiếp tục sang sát na kế. Phản ứng hay hành càng mãnh liệt, thì đà nó tạo càng mạnh thêm. Phản ứng nhẹ nhàng của một sát na duy trì dòng chảy của thức chỉ trong một sát na . Nhưng nếu sự phản ứng nhất thời ấy của thích và ghét tăng cường thành tham hoặc sân, nó sẽ có đủ sức mạnh và kéo dài dòng chảy của thức trong nhiều sát na , nhiều giây, nhiều phút, nhiều giờ. Và nếu sự phản ứng của tham và sân vẫn gia tăng cường độ thêm nữa, nó sẽ kéo dài dòng chảy trong nhiều ngày, nhiều tháng, hoặc có thể trong nhiều năm. Và nếu suốt cuộc đời bạn cứ tiếp tục lập đi lập lại và gia tăng cường độ vài loại phản ứng, chúng sẽ phát triển thành một sức mạnh đủ để duy trì dòng chảy của thức không chỉ từ sát na này đến sát na , từ ngày này sang ngày khác, từ năm này sang năm khác, mà có khi còn từ đời này sang đời khác nữa.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Thế cái gì khiến cho có những phản ứng này? Quan sát vào mức sâu hơn của thực tại, Ngài hiểu rằng phản ứng nảy sanh do vô minh. Chúng ta không hay biết sự kiện rằng chúng ta đang phản ứng, và không biết về thực chất của những gì chúng ta phản ứng. Chúng ta vô minh không biết bản chất vô thường, vô ngã của hiện hữu và không biết rằng chấp thủ vào nó chỉ đem lại khổ đau mà thôi. Do không biết thực chất của mình, chúng ta phản ứng một cách mù quáng. Chẳng những không biết rằng mình đã phản ứng mù quáng, chúng ta còn khăng khăng giữ thái độ ấy và để cho chúng tăng thêm cường độ. Như vậy chúng ta đã bị giam hãm trong chính thói quen phản ứng của mình, do vô minh.</span></p>
<p>&nbsp;</p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Đây là cách </span><b>Bánh Xe của Khổ</b><span style="font-weight: 400;"> bắt đầu vận chuyển</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><strong>o   <i>Do vô minh sanh, phản ứng nảy sanh;</i></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><strong>o   <i>Do phản ứng hay hành sanh, thức sanh;</i></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><strong>o   <i>Do thức sanh, danh và sắc (tâm –thân) sanh;</i></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><strong>o   <i>Do danh và sắc sanh, sáu căn hay lục nhập sanh;</i></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><strong>o   <i>Do sáu căn sanh, xúc sanh;</i></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><strong>o    <i>Do</i> <i>xúc sanh, thọ sanh;</i></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><strong>o    <i>Do thọ sanh, ái và sân sanh;</i> o <i>Do ái và sân sanh, thủ sanh;</i></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><strong>o    <i>Do thủ sanh, tiến trình trở thành hay hữu sanh;</i></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><strong>o    <i>Do hữu sanh, (tái) sanh sanh;</i></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><strong>o    <i>Do tái sanh sanh, già và chết sanh, cùng với sầu, bi, khổ thân và khổ tâm, tai ương sanh.</i></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><strong><i>Như vậy toàn bộ khổ uẩn (hay khối khổ) sanh.</i><i>16</i></strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Do chuỗi nhân quả hay chuỗi duyên sanh này chúng ta đã bị đem vào trạng thái hiện hữu hiện tại của chúng ta và phải đối diện với một tương lai khổ đau.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cuối cùng sự thực hiện khởi rõ ràng đến ngài: khổ bắt đầu với vô minh, không hiểu biết về thực tại của bản chất thực của chúng ta, về hiện tượng mang nhãn hiệu “cái tôi” này. Và nhân kế của khổ là hành (saṅkhāra) hay thói quen phản ứng của tâm. Mù quáng bởi vô minh, chúng ta tạo tác các hành thuộc tham ái và sân hận, vốn phát triển thành thủ, dẫn đến đủ mọi loại bất hạnh. Thói quen phản ứng ấy là nghiệp – kamma, là kẻ uốn nắn số phận tương lai của chúng ta. Vô minh, tham ái, và sân hận là ba căn nguyên từ đó mọc lên đủ mọi khổ đau của chúng ta trong đời.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt;"><em><span style="font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">21</span><span style="font-weight: 400;">A.III. vii.65, Kesamutti Sutta (Kālāma Sutta), xvi.</span></span></em></span></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>LỜI DẠY PHỔ QUÁT CỦA ĐỨC PHẬT</title>
		<link>https://thienvipassana.net/loi-day-pho-quat-cua-duc-phat/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[admin]]></dc:creator>
		<pubDate>Sat, 21 Feb 2026 00:09:56 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[BÀI PHÁP HAY]]></category>
		<category><![CDATA[BÀI PHÁP THEO SÁCH]]></category>
		<category><![CDATA[PHÁP THOẠI VỀ LỜI DẠY CỦA ĐỨC PHẬT]]></category>
		<category><![CDATA[THIỀN NGAY BÂY GIỜ]]></category>
		<category><![CDATA[Thiền ngay bây giờ]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://thienvipassana.net/?p=1142</guid>

					<description><![CDATA[LỜI DẠY PHỔ QUÁT CỦA ĐỨC PHẬT Tất cả các bạn đã cùng nhau tụ hội ở đây tối hôm]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<h2 style="text-align: justify;"><span style="font-size: 18pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>LỜI DẠY PHỔ QUÁT CỦA ĐỨC PHẬT</b></span></h2>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tất cả các bạn đã cùng nhau tụ hội ở đây tối hôm nay để tìm hiểu tính phổ quát của lời dạy, hay giáo pháp của Đức Phật. Một vị Phật luôn luôn giảng dạy Pháp (Dhamma), không có gì khác ngoài Pháp. Và Pháp thì có nghĩa là sự thực, là quy luật của thiên nhiên hay quy luật tự nhiên, quy luật vốn có tính phổ quát. Pháp (Dhamma) không bao giờ mang tính chất bộ phái; Dhamma là quy luật phổ quát của tự nhiên. Có rất nhiều vị đạo sư cùng thời hoặc trước thời Đức Phật đã cố gắng giảng dạy Pháp như ngài, nhưng họ đều không thành công.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tôi xuất thân từ một gia đình, từ một truyền thống Ấn giáo (Hinđu), rất trung kiên và bảo thủ, và vì xuất thân từ truyền thống ấy nên tôi biết rõ bối cảnh tinh thần của Ấn Độ, tôi biết rất rõ những giáo lý của nó. Lần đầu tiên khi tôi đi đến thầy tôi (tức thiền sư U Ba Khin) để tham dự một khóa thiền Vipassanā, dường như không có gì mới mẻ đối với tôi. Đức Phật dạy về giới (sīla), những người Hinđu bảo thủ, và truyền thống Jain (Kỳ Na Giáo) của Ấn Độ, cũng xem giới là quan trọng. Đức Phật dạy định (Samadhi), làm chủ tâm, thì tôi thấy điều này cũng có rồi. Mỗi truyền thống đều dạy cách làm thế nào để kiểm soát tâm, làm thế nào để tu tập sự làm chủ đối với tâm. Đức Phật dạy tuệ (paññā); và nó dường như cũng không mới đối với tôi. Trong truyền thống tôi xuất thân, người ta phải tu tập để thanh tịnh tâm – để thoát ra khỏi rāga, nghĩa là tham ái; để thoát ra khỏi Dosa hay sân hận; để thoát ra khỏi Moha, tức si mê. Chắc có gì là mới, nhưng mọi thứ lại rất mới. Mỗi bước tôi bước đều kì diệu.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tại sao? Hãy để tôi giải thích tại sao.</span></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Giống như nhiều bậc đạo sư khác, Đức Phật cũng dạy về giới, ngũ giới (pañca sīla), và giống như họ, bằng nhiều cách khác nhau, Ngài cũng giải thích lý do tại sao người ta nên giữ giới. Bạn không nên sát sanh. Tại sao bạn không nên sát sanh? Nếu ai đó đi đến và muốn giết bạn, bạn chắc chắn không thích điều đó. Những điều bạn không thích, người khác cũng không thích. Vì thế hãy tránh những hành động nào mà, nếu người khác thực hiện đối với bạn, bạn không thích. Bạn không nên làm một điều gì gây thiệt hại và tổn thương cho người khác. Do đó chớ sát sanh.</span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nếu ai đó lấy cắp vật gì của bạn, bạn sẽ không thích. Tất nhiên đây là điều không ai thích cả. Vì thế đừng lấy vật gì của người khác, nhất là những vật thân quý đối với họ. Bạn không trộm cắp bởi vì bạn không thích mình bị trộm cắp vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nếu một người nào phạm tội cưỡng hiếp hay thông dâm với một người trong gia đình bạn, bạn không thích điều đó. Vì thế bạn không nên làm những việc như vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một người nào đó nói dối hay đánh lừa bạn. Bạn không thích. Bởi thế, bạn không nên làm một điều gì tương tự mà người khác không thích như thế. Các bạn có thể đồng ý với bốn giới vừa kể – “Vâng tôi hiểu, tôi không nên sát sanh. Tôi không nên trộm cắp. Tôi không nên phạm vào những tà hạnh. Tôi không nên nói dối. Thế nhưng khi bạn say sưa bạn có thể phạm cả bốn giới này. Bạn bất lực. Bạn là kẻ nô lệ của các chất say. Bạn không còn là chủ nhân của mình. Bởi thế đừng dùng bất kì một loại chất gây say nào. Thật kì diệu !</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cách giải thích khác: Nếu bạn không phạm vào một giới nào, sau khi chết bạn sẽ sanh lên cõi trời này hay cõi trời nọ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Thật kì diệu, có phải không?</span></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cách khác: Bạn là một con người và mỗi người phải sống trong xã hội. Một người gia trưởng còn phải sống với những thành viên trong gia đình của mình. Cho dù một người nào đó có từ bỏ đời sống gia chủ, họ vẫn phải tiếp xúc với xã hội. Là một thành viên của xã hội bạn không nên làm một điều gì gây xáo trộn sự bình an và hòa hợp của xã hội. Bạn không thể hưởng được sự bình an và hòa hợp nếu quanh bạn hoàn toàn không có bình an và hòa hợp. Nếu bạn muốn sống một cuộc sống bình an và hòa hợp, điều đó có nghĩa là bạn phải khuyến khích sự bình an và hòa hợp chung quanh bạn. Nếu bạn bị vây quanh bởi lửa, đừng nghĩ rằng bạn sẽ không bị khổ bởi lửa ấy. Cái nóng của lửa sẽ làm cho bạn khổ sở. Nếu bạn muốn bình an, thì đừng làm điều gì bằng thân hay khẩu vốn sẽ gây xáo trộn sự bình an và hòa hợp của những người khác, vốn sẽ gây thiệt hại và tổn thương cho người khác. Thật kì diệu !</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Người ta vẫn tiếp tục được nghe những lời giảng như vậy, nhưng họ nghe tai này, và ra tai kia. Điều này đã xảy ra với hầu hết các tôn giáo. Tất nhiên ở đây chúng ta không chỉ trích giáo lý của các tôn giáo khác mà chỉ cốt để hiểu ra sự khác nhau mà thôi. Một người say biết rất rõ rằng uống rượu là điều không tốt đối với họ. Họ muốn thoát khỏi nó. Một người cờ bạc hiểu rằng cờ bạc là việc chẳng tốt lành gì. Họ cũng muốn thoát khỏi nó; thế nhưng khi cơ hội đến, họ không kiểm soát được mình. Họ là phạm vào chính cái điều họ không muốn ấy. Thường thì người ta hiểu rằng họ không nên làm điều này, điều nọ, tuy vậy họ vẫn là kẻ nô lệ cho chính cái tậm của họ. Bởi vì họ không làm chủ được tâm.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Vì thế bước kế tiếp là tu tập định (Samādhi), làm chủ tâm. Một lần nữa, lời dạy về Samādhi, hay định không chỉ là độc quyền của Đức Phật. Các bậc đạo sư đương thời với ngài cũng dạy định. Trước khi thành Phật, chính Đức Phật đã từng đến với hai vị thầy, Āḷāra Kālāma và Uddaka Rāmaputta, từ nơi hai vị này ngài đã học được kĩ thuật thiền định rất sâu lên đến tầng thiền (jhāna) thứ bảy (Vô Sở Hữu Xứ) và thứ tám (Phi Tưởng Phi Phi Tưởng Xứ). Vì thế định đã được dạy trước thời của ngài. Mặc dù các loại Pháp hành thiện định đã có trước, lời dạy của Đức Phật về phương diện này vẫn có cái khác kì diệu của nó. Có lẽ không thể có sự so sánh giữa định thế gian hay thiền hiệp thế (lokiya -jhāna) mà người ta thực hành thời đó, và những gì ngài đã phát triển và giảng dạy cho người khác, thiền siêu thế (lokuttara jhāna).</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Về phương diện tuệ (paññā) cũng thế. Tâm này, thân này, vốn bao gồm toàn bộ lãnh vực cảm quan, là vô thường, anicca, anicca. Thân tâm này không thể là một nguồn hạnh phúc đối với chúng ta. Nó chỉ là cội nguồn của khổ, dukkha, dukkha. Hiện tượng (thân tâm) này không phải là: “Ta”, không phải “của ta”, không phải “tự ngã của ta”. Anatta (vô ngã). Đối với nhiều người thì đây dường như là đóng góp của Đức Phật. Song không phải như vậy. Ngay cả vào thời Đức Phật chúng ta đã gặp những trường hợp có người không phải là đệ tử của Đức Phật đến tham vấn ngài và ngài đặt câu hỏi với họ, “Kiṃ mannasi?” Ông nghĩ thế nào về hiện tượng danh và sắc (tậm &#8211; thân) này? Nó là thường (nicca) hay vô thường (anica)? Và người nghe trả lời, “Thưa Tôn giả, vô thường.” “Danh sắc này khổ hay lạc?” và họ trả lời, “Khổ – Dukka”. “Danh sắc này là tôi, của tôi, tự ngã của tôi, hay không phải là tôi, không phải là tôi, không phải tự ngã của tôi?” “Nó không phải là tôi, không phải của tôi, không phải tự ngã của tôi- nó là vô ngã, annata”. Người ấy là Bāhiya (một du sĩ ngoại đạo), không phải đệ tử của Đức Phật, tuy thế ông vẫn đưa ra những câu trả lời này. Vậy cái gì là đóng góp kì diệu của Đức Phật?</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đầu tiên Đức Phật hỏi người này, “Kim mannasi? Ông nghĩ (hay tin) thế nào? Nó có vô thường không? Nó có khổ không? Nó có vô ngã không? Và người này đã trả lời, “Vâng, cái này (danh sắc) là vô thường. Danh sắc này là khổ, là vô ngã. Và rồi Đức Phật nói tiếp,” Evam passa (Nhờ quan sát nó là như vậy, ta giải thoát khỏi khổ đau). Chỉ đơn thuần tin thôi sẽ không giúp ích gì cho bạn. Passa: ông hãy quan sát thực tại; và với sự quan sát ấy ông, jana: kinh nghiệm trực tiếp,</span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">lúc đó ông sẽ hiểu được đây là vô thường – annica, đây là khổ – dukkha, đây là vô ngã – anatta.” Sự tuyệt diệu của giáo pháp Đức Phật nằm ở đây.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Thuyết pháp như vậy thật dễ dàng và nghe pháp còn dễ dàng hơn nữa. “Chúng ta hãy nói về Pháp (Dhamma) và lắng nghe những lời của Pháp.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Tuyệt diệu thay ! Giáo pháp của Đức Phật thật tuyệt diệu thay ! “Với cách thuyết pháp và nghe pháp như vậy, người ta trở thành một kẻ ngưỡng mộ Đức Phật, trở thành một người sùng kính Đức Phật. Nhưng không nhất thiết phải trở thành một tín đồ của Đức Phật. Đi theo con đường của Đức Phật, </span><i><span style="font-weight: 400;">passa-yana:</span></i><span style="font-weight: 400;"> Bằng Vipassanā hay Minh sát bạn tự mình kinh nghiệm sự thực, kinh nghiệm quy luật tự nhiên. Lúc đó bạn sẽ hiểu và sự hiểu biết đó mới là trí tuệ của bạn. Ngược lại đó chỉ là trí tuệ của Đức Phật, một trí tuệ vay mượn, chứ không phải của bạn.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Mỗi cá nhân phải phát triển trí tuệ của mình. Mỗi cá nhân phải phát triển sự giác ngộ của chính mình. Trí tuệ mà Siddhatta Gotama (Sĩ đạt đa Cồ đàm) phát triển chỉ giúp được một người, và người đó là Siddhatta Gotama, chứ không phải ai khác. Con người này đã trở thành bậc giác ngộ viên mãn bởi vì ngài đã tự mình phát triển trí tuệ. Những người khác có thể có được nguồn cảm hứng, những người khác có thể có được sự chỉ dẫn: “Đây là cách Đức Phật đã thực hành, và là cách ngài trở thành Phật (Buddha – Bậc Giác Ngộ)”. Song mỗi cá nhân phải từng bước trên đạo lộ để đạt đến mục tiêu cuối cùng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nếu tôi không bước bước nào trên đạo lộ mà chỉ tiếp tục cầu nguyện, “Lạy Phật – Ôi Đức Phật kì diệu.” Tôi chỉ tiếp tục ngưỡng mộ Đức Phật – “Ôi Đức Phật kì diệu, ôi giáo pháp (dhamma) kì diệu”. Điều đó chẳng lợi ích gì cả. Tôi có thể tiếp tục cầu nguyện suốt cuộc đời tôi. Tôi có thể tiếp tục ngưỡng mộ Đức Phật và giáo pháp suốt cuộc đời tôi. Nhưng nếu tôi không thực hành pháp, tôi sẽ không gặt hái được những quả báo của pháp. Đây là khác biệt cơ bản giữa lời dạy hay giáo pháp của Đức Phật và lời dạy của các bậc đạo sư khác.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bởi vì tôi xuất thân từ một truyền thống đặc biệt, mọi thứ mà tôi học từ thầy tôi (Ngài U Ba Khin) ở mức lý thuyết chẳng có gì là mới đối với tôi. Nhưng ở mức thực hành truyền thống của tôi không có gì mới để đưa ra. Sau đó tôi còn nhận thấy rằng không có truyền thống nào có được điều gì mới để đưa ra. Tất cả chỉ có nói, nói, và nói suôn. Không có lối thoát. Vì thế chúng ta nên thực hành Vipassanā hay thiền Minh Sát như Đức Phật muốn chúng ta thực hành. “Passa – Yana: bạn hãy quan sát thực tại trong chính mình. Và lúc đó bạn sẽ hiểu vì sao tôi dạy như vậy, tại sao tôi lại muốn bạn giữ giới – sīla”. Tất cả những lý do khác mà tôi đã đưa ra chỉ có tính chất nông cạn, bề ngoài hoặc rất thô mà thôi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Lời dạy của Đức Phật đưa bạn từ thô – olarika, đến tế – sukhuma: danh và sắc hay tâm và thân vi tế. Một sự tương tác không ngừng của danh và sắc cứ tiếp diễn suốt cuộc đời chúng ta. Từ lúc chúng ta thọ sanh cho đến lúc chúng ta chết đi, có một sự tương tác hay tác động qua lại của danh và sắc không ngừng như vậy. Tâm, thân ảnh hưởng lẫn nhau, tác động qua lại lẫn nhau. Tâm sanh do sắc (thân), sắc sanh do tâm – những luồng chảy, luồng cắt, luồng ngầm, và tất cả những điều này đang xảy ra trong cơ cấu cấu thân.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Khi bạn thực hành Vipassanā bạn sẽ thấy rằng có những cảm thọ ở khắp toàn thân; nhưng đừng xem chúng chỉ là những cảm thọ của thân. Một mình thân không thể cảm giác; đòi hỏi phải có tâm – tâm cảm giác.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một cảm thọ đặc biệt xuất hiện &#8211; tâm cảm giác nó, đồng thời một phần khác của tâm sẽ phản ứng lại nó. Nếu đó là cảm thọ dễ chịu hay thọ lạc tâm sẽ phản ứng với ham. Nếu đó là cảm thọ khó chịu, tâm sẽ phản ứng với sân. Khi tâm phản ứng với sân, cảm thọ khó chịu sẽ trở nên khó chịu hơn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Khi bạn bắt đầu kinh nghiệm được những cảm thọ này, bạn sẽ để ý thấy rằng nếu như bạn sát sanh bạn sẽ phát ra một số lượng sân hận hay ác ý hay thù nghịch rất lớn. Sân hận – Dosa –này phải khởi lên trong tâm bạn trước, chỉ khi ấy bạn mới sát sanh. Nếu bạn là một hành giả Vipassanā tốt, bạn sẽ thấy rằng ngay khi bạn phát ra bất kì một tiêu cực nào trong tâm – có thể đó là sân hận, nóng giận, ác ý hay thù nghịch – bạn trở nên kích động, bạn trở nên đau khổ. Bạn không thể nào thọ hưởng được sự bình an khi bạn phát ra sân hận như vậy. Ngay khi bạn phát ra sân hận bạn sẽ là nạn nhân đầu tiên của sân hận ấy. Đây là Pháp – Dhamma, là quy luật tự nhiên. Khi bất cứ người nào khởi lên sân hận, dù họ là người theo Ấn giáo, dù họ là một tín đồ Thiên Chúa hay Kỳ Na Giáo (Jain); một người Ấn, một người Mỹ hay người Nga, một người da trắng, da đen hay da nâu, nó cũng không làm khác đi được.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bất kỳ ai phát ra sân hận, hay tiêu cực đều sẽ bị trừng phạt ngay tại chỗ. Bạn đã phá vỡ quy luật của tự nhiên. Khi bạn vi phạm luật pháp của một đất nước, đất nước ấy sẽ trừng phạt bạn. Bạn có thể luồn lách để thoát khỏi sự trừng phạt đó, nhưng nếu bạn vi phạm quy luật của tự nhiên, bạn không thể nào thoát khỏi nó. Nếu bạn vi phạm luật pháp của một đất nước, sự trừng phạt có thể sau vài năm mới đến, nghĩa là sau khi đã qua hết tòa án này đến tòa án khác, song với quy luật của tự nhiên thì khỏi phải chờ đợi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đây là sự giác ngộ của Đức Phật. Ngay khi bạn thực hiện một hành động bất thiện bằng thân hay lời nói, bạn đã làm ô nhiễm tâm bạn, bạn đã phát ra tiêu cực trong tâm mình. Ngay khi bạn phát ra tiêu cực trong tâm, khổ đau liền khởi động ở bề mặt của tâm bạn không biết bởi vì bạn chưa từng đi sâu vào bên trong. Nhưng tận sâu bên trong bạn đã bắt đầu khổ đau.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đối với trộm cắp cũng vậy. Bạn không thể trộm cắp nếu như bạn không phát sanh tham lam trong tâm. Bạn không thể phạm tà hạnh trừ phi bạn phát sanh dục vọng trong tâm. Bạn không thể nói dối và lừa đảo người khác nếu bạn không phát sanh cái tôi hay tham ái hay một bất tịnh nào khác trong tâm. Quy luật tự nhiên là quy luật mà ngay khi bạn phát ra một tiêu cực trong tâm, bạn bắt đầu khổ đau. Và không phải rằng sau khi chết quả báo của hành động đó mới đến. Tất nhiên sau khi chết nó cũng sẽ đến nhưng thiên nhiên không phải chờ lâu như vậy – nó sẽ trừng phạt bạn ngay tại chỗ và tiếp tục trừng phạt bạn cho đến bao giờ sự bất tịnh còn ở trong tâm bạn.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i>Idha tappati, peccatappati, pāpakārī ubhayattha tappati.</i></span></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Hiện tại người ấy khổ, sau khi chết người ấy khổ, trong cả hai nơi người làm điều ác phải chịu khổ.</span></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nếu bạn thực hiện bất kì một hành động tội lỗi hay bất thiện nào, bằng thân hay bằng lời nói – bạn bắt đầu khổ đau, khổ đau, khổ đau. Đây là lời dạy mang tính chất phổ quát của Đức Phật. Bất luận người nào làm một hành động gì, bằng thân hay bằng khẩu, gây thiệt hại, tổn thương, hay quấy động sự bình an và hòa hợp của những người khác, lập tức phải chịu khổ đau.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i>Manasā ce paduṭṭhena bhāsati vākarotivā.</i></span></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Khi bạn thực hiện một hành động bằng thân hay khẩu, với tâm ô nhiễm, cái gì sẽ xảy ra? </span></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i>Tato naṃ dukkhamanveti cakkaṃva vahato padaṃ.</i></span></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Lúc đó khổ não sẽ liên tục theo bạn – theo bạn, như bánh chiếc xe bò luôn luôn đi theo chân con bò đã bị bắt ách vào chiếc xe. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Con bò đi chỗ nào, bánh xe lăn theo đó, bánh xe lăn theo đó, bởi vì nó đã bị bắt ách vào chiếc xe vậy. Khi bạn thực hiện một hành động, bằng thân hay khẩu, với căn bản của một cái tâm ô nhiễm, bạn đã làm tăng trưởng lề thói quen phản ứng với tâm ô nhiễm của bạn. Và mô thức thói quen này sẽ tiếp tục tang trưởng, tiếp tục tạo ra khổ não cho bạn. Bạn hiểu được điều này nhờ thực hành Vipassanā. Mỗi Sát na hay khoảnh khắc tôi phản ứng với sân, tôi trở nên đau khổ. Cảm thọ mà tôi kinh nghiệm trong lúc phát ra sân hận ấy là một cảm thọ rất khó chịu. Nó làm cho tôi cảm thấy rất đau khổ, và tôi nhận ra, “Xem đó thiên nhiên đang trừng phạt tôi, thiên nhiên đang trừng phạt tôi ngay hiện tại, và tiếp tục trừng phạt tô nếu tôi không thoát ra khỏi mô thức thói quen (phản ứng) này.&#8221;</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đây là quy luật của tự nhiên. Đức Phật không tạo ra quy luật này. Phật không phải là đấng sáng tạo ra Pháp (Dhamma). Dhamma đã có sẵn. Đức Phật chỉ khám phá ra nó. Ngài đã đi vào sâu trong tự thân và khám phá ra quy luật tự nhiên ở mức kinh nghiệm, chính sự khám phá này đã làm cho Ngài thành một bậc giác ngộ.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Mọi người ai cũng có thể thực hành kĩ thuật mà Ngài đã khám phá ra. Và họ cũng sẽ đạt được kết quả giống như vậy. Mọi người đều có thể khảo sát sự thực trong cơ cấu của thân mình và hiểu được sự tương tác của nó: “Hãy xem những gì đang xảy ra này. Ngay cả khi tôi làm ô nhiễm tâm tôi sự trừng phạt liền có ở đó”. Khi bạn càng xác minh được rõ sự thực này ở mức kinh nghiệm thì giới (sīla) của bạn sẽ trở nên hoàn hảo hơn. Nếu tôi bỏ tay vào lửa, dù vô tình hay cố ý, nó cũng sẽ đốt cháy. Lần tới tôi phải rất thận trọng: “Ồ, ta không nên bỏ tay vào lửa! Nó sẽ đốt cháy – xem này, nó đã đốt cháy (tay ta lần trước) và ta không thích bị phỏng như vậy. Ta cần phải tránh tay ra xa.” Lửa bên ngoài sẽ đốt cháy tay bạn, ngay khi bạn chạm vào nó như thế nào, thì những phiển não trong tâm cũng sẽ thiêu đốt bạn như vậy khi bạn bắt đầu thoát ra nó, và bạn cũng bắt đầu cảm nhận được sự thiêu đốt ấy. Một khi bạn đã kinh nghiệm được sự thật bên trong này, bạn sẽ không muốn tạo thêm khổ não cho mình nữa.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Đây là những gì Đức Phật gọi là </span><i><span style="font-weight: 400;">passa</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">–</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">yana:</span></i><span style="font-weight: 400;"> “Với thiền Minh Sát bạn quan sát trực tiếp; kinh nghiệm trực tiếp sự thực này và hiểu được thực tại. Lúc đó bạn sẽ hiểu lời dạy của tôi một cách đúng đắn hơn.” Nếu không thì suốt cuộc đời mình bạn có thể cứ đọc mãi “Các Pháp là vô thường, các Pháp là khổ, các Pháp là vô ngã – Ta là người tin vô thường, ta là người tin khổ, ta là người tin vô ngã.” Bạn được cái gì nào? Hãy nói cho tôi biết xem, bạn được cái gì? Đó là một ảo tưởng lớn. Tôi không được gì cả cho đến khi tôi thực sự hành. Đức Phật không tán thành bất kì một thú tiêu khiển thỏa mãn đức tin hay tình cảm nào. Ngài dạy cách thực hành Pháp (Dhamma) thực sự. Ngài dạy giới (sīla) mà nhờ đó người ta đạt đến giai đoạn kinh nghiệm được sự thật bên trong, và một cách tự nhiên họ sẽ tránh việc phạm giới.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Ngài dạy Định (Samādhi), trước ngài chỉ có bát thiền (bốn thiền sắc giới và bốn thiền vô sắc). Khi bạn đi vào sâu hơn trong kĩ thuật này, bạn sẽ hiểu được sự khác nhau giữa bát thiền thuở trước, vốn là các thiền hiệp thể (lokiya jhānsa), và Đức Phật đã làm cho chúng thành thiền siêu thế (lokuttara) bằng cách vặn hay xoay chúng về hướng giải thoát như thế nào. Samapajaññā (tỉnh giác) trong nghĩa đích thực của nó là nghĩa hiểu biết toàn diện và liên tục về tính chất vô thường, không bao gồm trong bát thiền thuở trước. Đức Phật đã bắt đầu hành với chánh niệm – tỉnh giác (sati &#8211; sampajaññā). Vào lúc ngài đạt đến thiền thứ ba, thiền chứng thứ ba (Jihānna samapatati), trí tuệ tỉnh giác được hoàn hảo. Sampajaññā hay trí tuệ tỉnh giác chỉ được hoàn hảo khi bạn hay biết về các cảm thọ này – hay biết một cách liên tục tính chất sanh, diệt; Sanh, diệt của chúng cả ngày lẫn đêm.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một người thực hành Vipassanā đúng đắn sẽ hiểu được tầm quan trọng trong những lời dạy của Đức phật khi Ngài nói, Sampajaññaṃnariñcati, sampajaññaṃ nariñcati: Hành giả không được quên dù chỉ một sát na tỉnh giác. Mỗi sát na – tỉnh giác, sanh; diệt, sanh; diệt, lúc đó vô thường không chỉ là một lý thuyết, không chỉ là một triết lý mà là sự thực hành. Và khi bạn sống với sự sanh, diệt; sanh, diệt; anicca, anicca, anicca – vô thường này bạn không thể nào phát ra một bất tịnh mới. Đồng thời khi bạn sống với anicca hay vô thường này những bất tịnh cũ tiếp tục trồi lên bề mặt. Chúng trồi lên bề mặt và được đoạn trừ, hết lớp bất tịnh này đến lớp bất tịnh khác trồi lên và diệt. Lúc đó bạn trở thành chủ nhân của tâm bạn, và định (Samādhi) không còn là định đơn thuần nữa, mà tuệ (paññā) đã gộp chúng với nó.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Với trí tuệ tỉnh giác bao gồm pháp hành của Đức Phật đưa người ta đạt đến quả chứng (phala – samāpatti) thứ nhất; khi một người trở thành bậc thánh nhập lưu (sotāpana) họ kinh nghiệm bậc thiền thứ nhất; tiến lên trên đạo lộ vị này đat đến quả chứng thứ hai: Sakadāgāmī, bậc Tư &#8211; đà &#8211; hàm, có thể đến cùng bậc với thiền thứ nhất hoặc các bậc thiệt cao hơn. Khi đạt đến quả chứng thứ ba: Anāgāmī, hay A-na- hàm, và quả chứng thứ tư: Arahant, hay A &#8211; la – hán, các bậc thiền thứ ba và thứ tư rất hữu ích. Vì đạt đến các quả chứng không tuyệt đối cần thiết phải hành các bậc thiền thứ năm, thứ sáu, thứ bảy, và thứ tám, mặc dù các vị có thể dễ dàng đạt đến, nếu muốn, sau khi đã hoàn tất các giai đoạn này. Song trong bốn bậc thiền đầu này, Đức Phật đã bao gồm vào đó trí tuệ tỉnh giác, sati – Sampajaññā hay chánh niệm – tỉnh giác, những yếu tố mà vào thời đó hoàn toàn không có.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Dĩ nhiên, đã từng có các vị Phật khác, nhưng kể từ khi giáo pháp của vị Phật trước hoại diệt không có vị nào trước Đức Phật Gotama hay vào thời Đức Phật Gotama, hay các vị đạo sư khác sau Đức Phật Gotama có thể hiểu đúng nghĩa của từ Sampajaññā. Từ này đã được lưu truyền từ thời các vị Phật trước nhưng thực nghĩa của nó đã lạc mất. Trong lời dạy về các thiền hiệp thế – lokiya jhāna, nó lại mang ý nghĩa của, “cố ý biết, hay sự hay biết chính xác, sâu xa.” Nhưng trí tuệ hiểu biết về vô thường đã vắng mặt vì thế lời dạy và sự thực hành đích thực về chánh niệm &#8211; tỉnh giác đã mất dấu. Trí tuệ này là sự đóng góp của Đức Phật, sự đóng góp kì diệu của Đức Phật.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Và rồi, với sự hiểu biêt dựa trên kinh nghiệm ở bên trong này, vấn đề trở nên rõ ràng rằng hoàn toàn không có giáo lý bộ phái. Đây chỉ là quy luật tự nhiên. Tôi không nhất thiết phải tự gọi mình là một Phật tử mới thực hành những lời dạy của Đức Phật. Tôi có thể cứ tiếp tục tự gọi mình bằng bất kì tên nào, bởi vì điều đó cũng không làm khác đi mảy may. Cho dù tôi tự gọi mình là một Phật tự, nếu tôi phát ra tham, nếu tôi phát ra sân, nếu tôi phát ra si – thử hỏi có vị Phật nào ở trên mây kia đến cứu tôi không? Tôi sẽ phải khổ đau; tự gọi mình là một Phật tử sẽ không giúp ích gì. Nếu tôi thực sự muốn thoát khòi khổ đau, tôi phải thoát ra khỏi tham, tôi phải thoát ra khỏi sân, tôi phải thoát ra khỏi si.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Cái đẹp trong lời dạy của Đức Phật là ở chỗ ngài đã khám phá ra quy luật này ở tận chiều sâu, sử dụng nó cho sự giác ngộ của mình và rõ đem ban phát nó cho mọi người. “</span><i><span style="font-weight: 400;">Hãy xem; ta</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">được giác ngộ nhờ Pháp này. Ta được giải thoát nhờ Pháp này. Các người ai cũng có thể được giải thoát. Các người hãy cố gắng – hãy thực hành Pháp này.</span></i><span style="font-weight: 400;">”</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Và cái đẹp nữa trong lời dạy của Đức Phật là khi Ngài nói, “</span><i><span style="font-weight: 400;">Ta không dạy Pháp để</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">thu</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">nạp các người làm đệ tử của ta.</span></i><span style="font-weight: 400;">”</span> <span style="font-weight: 400;">Trong udumbara sutta (kinh Udumbara) ngài nói,</span> <span style="font-weight: 400;">“</span><i><span style="font-weight: 400;">Ta không quan tâm đến việc nhận các ông làm đệ tử, Ta không quan tâm đến việc tách các ông khỏi thầy cũ của các ông – Ta không quan tâm. Ta không quan tâm ngay cả đến việc thay đổi mục đích của các ông, bởi vì mọi người đều muốn thoát khỏi khổ đau. Chỉ cần các ông cho ta bảy ngày trong cuộc đời của các ông. “Đức Phật nói, “Hãy cho Ta 7 ngày trong cuộc đời của các ông và thử Pháp ấy. Hãy thử những gì ta đã khám phá và rồi tự các ông xét đoán xem pháp ấy có lợi ích hay không lợi ích cho các ông. Nếu Pháp ấy lợi ích cho các ông, thì hãy chấp nhận nó. Bằng ngược lại, đừng chấp nhận nó</span></i><span style="font-weight: 400;">”.</span> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Đây là</span> <span style="font-weight: 400;">cách dạy đạo của Đức Phật. Ngài không màng đến việc</span> <span style="font-weight: 400;">giăng bẫy những người học đạo. Ngài cũng chẳng quan tâm đến việc thiết lập một tôn giáo, một bộ phái đặc biệt nào. Thế gian này sẽ được lợi ích gì nếu mọi người trên thế gian ai cũng tự gọi mình là Phật tử nhưng chẳng ai chịu hành Pháp (Dhamma) cả? Thay vào đó, nếu như người ta thực hành giới (Sīla), định (Samādhi) và tuệ (Paññā), họ sẽ được cứu giúp và thế gian sẽ được cứu giúp. Điều này bắt đầu đem lại lợi ích cho bản thân họ và cho mọi người. Toàn bộ bầu khí quyển trở nên trong sạch nó sẽ được nạp đầy với pháp – với những rung động của sự thanh tịnh, với những rung động của từ ái (mettā), bởi vì người ta đã biết thực hành, Ngài không muốn chúng ta chơi những trò chơi trí thức. Những trò chơi này sẽ không giúp ích gì cả; chúng là một sự lừa đảo lớn.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Hãy lấy việc nếm một cái bánh làm ví dụ. Các bánh rất ngọt. Bạn chấp nhận rằng nó ngọt bởi vì Đức Phật nói như vậy,. Và do bạn có đức tin nơi Đức Phật, nên bạn chấp nhận nó. Đây chỉ là sự chấp nhận suôn. “Kiṃ – manasi – ông tin thế nào? Tôi tin giáo pháp của Đức Phật là tuyệt diệu.” Đây chỉ đơn thuần là niềm tin của bạn. Hoặc, giả sử bạn tiến thêm một bứơc nữa và cố gắng để trí thức hóa vấn đề: “Ô, Đức Phật nói điều này là vậy. Những vị khác lại nói khác. Song những lời của Đức Phật thật hợp lý, thật khoa học – A, tuyệt diệu thay ! Lời dạy của Đức Phật thật tuyệt diệu;”. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một lần nữa, bạn được cái gì? Cái bánh rất ngọt vì nó có đường. Vì thế lẽ đương nhiên là nó phải ngọt. Nhưng cái bánh có thực sự ngọt hay không? Chỉ khi bạn bỏ nó vào lưỡi của mình và nếm nó, bạn mới có thể nói: “Vâng bánh rất ngọt.” Nó ngọt trên lưỡi của bạn. Nếu bạn không thực hành lời dạy của Đức Phật – bạn chỉ tiếp tục ngưỡng mộ giáo pháp của Ngài– thì bạn chỉ là người ngưỡng một tuyệt diệu của Đức Phật. Bạn cũng có thể được xem là một người sùng tín Đức Phật tuyệt diệu chứ không phải là người theo Đức Phật, đệ tử của Đức Phật. Và bạn sẽ không được gì nếu bạn không theo những gì Đức Phật dạy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Sùng tín là hết sức tốt. Tín (saddhā) là bước đầu tiên trên đạo lộ của Pháp. Tôi thường nói Tín cũng giống như chuẩn bị một cánh đồng cho việc trồng trọt vậy. Bạn cày bừa cánh đồng, bạn loại bỏ hết mọi sỏi đá, bạn trồng trọt thật khéo và rồi bạn ngồi gần cánh đồng ấy mà cầu nguyện. “Bây giờ đã chuẩn bị xong cánh đồng rùi. Cánh đồng ơi xin hãy cho tôi một vụ mùa tuyệt diệu. Hãy cho tôi một vụ mùa bội thu.” Tương tự, “Ôi Đức Phật, xin Ngài hãy làm một điều gì đó để cho con được một vụ mùa tuyệt diệu.” Nhưng chắc có gì xảy đến cả. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bạn phải gieo hạt trên cánh đồng; bạn phải dẫn nước vào ruộng; bạn phải bón phân thích hợp. Chỉ lúc đó bạn mới thấy rằng một vụ mùa khỏe mạnh đang vươn lên. Sùng tín cũng giống như chuẩn bị đất nhưng không dừng ở đó. Nó là một bước rất quan trọng, không có gì hoài nghi cả. Nhưng sau đó bạn phải bước những bước kế tiếp, và những bước ấy bạn phải tự mình làm lấy, không ai khác có thể làm điều đó cho bạn. Một vị Phật không thể làm điều đó cho bạn. Một vị Guru (Minh sư) không thể làm điều đó cho bạn. Bạn phải tự mình làm lấy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i>Tumhehi kiccamātappaṃ, akkkhātāro Tathāgatā.</i></span></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Các vị phải tự mình thực hành một cách tinh tấn, các đấng Như lai chỉ công bố con đường.</span></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Một vị Như Lai &#8211; Tathāgatā (danh hiệu của Đức Phật) sẽ chỉ làm công việc chỉ đường. Ngài không mang chúng ta trên vai đến mục tiêu cuối cùng được. Tumhehi kiccamātappaṃ: bạn phải tự thực hiện sự giải thoát của mình. Ai đó có thể hướng dẫn bạn bởi vì họ đã đi qua con đường ấy, từng bước từng bước một. Như Đức Phật đã giải thích: “</span><i><span style="font-weight: 400;">Ta đã đi qua con đường này.</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">Ta đã được lợi ích. Nếu các người muốn tới đó, các người cũng phải bước đi. Khởi sự bước đi những bước đi đến đó.</span></i><span style="font-weight: 400;">”</span> <span style="font-weight: 400;">Bạn bước được nhiều bao nhiêu bước, bạn sẽ được nhiều chừng</span> <span style="font-weight: 400;">ấy lợi</span> <span style="font-weight: 400;">ích. Nếu bạn bước hết mỗi bước trên con đường, bạn sẽ đạt đến mục tiêu cuối cùng.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Con đường (đạo lộ) là chung. bạn đến dự một khóa thiền 10 này hay lâu hơn để thực hành những gì Đức Phật đã dạy và điều kiện kiên quyết là nếu bạn tham dự bạn phải giữ ngũ giới trong suốt thời gian bạn ở lại. Dù trước đây bạn đã từng giữ những giới này hay chưa không thành vấn đề. Trong lúc bạn đang tham dự khóa thiền, trong lúc bạn đang cố gắng thực hành những gì Ngài muốn bạn phải thực hành, ít nhất trong mười ngày này, bạn phải giữ ngũ giới một cách thận trọng. Ấn giáo hay Hồi giáo, Thiên Chúa giáo, Phật giáo hay Jain, tất cả đều phải giữ ngũ giới. Họ không bất hòa; họ chấp nhận giới luật này bởi vì ngũ giới là chung. Có tôn giáo nào nói, “Được, anh có thể sát sanh; điều đó không sao cả. Cứ tiến hành, anh có thể trộm cắp; chẳng có vấn đề gì cả. Anh có thể tài danh, không sao cả. Anh có thể nói dối.” Chẳng có tôn giáo nào dạy như vậy cả bởi vì giới hãy cách cư xử hợp với đạo đức là mẫu số chung lớn nhất của mọi tôn giáo.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Vì thế bước đầu tiên là thực hành giới, giữ cho những hành động của thân và khẩu hợp với đạo đức. Kế đến, bạn phải được yêu cầu ngồi thật thoải mái. Không ai đòi hỏi bạn phải ngồi trong tư thế kiết già hay bán già. Bạn chọn bất cứ cách nào mà bạn có thể ngồi được một cách thoải mái, giữ cho lưng thật thẳng. Bạn nhắm mắt, ngậm miệng và người hướng dẫn của bạn sẽ nói, “Hãy quan sát hơi thở của bạn.” Đây là những gì Đức Phật đã dạy: “Quan sát hơi thở của bạn, hơi thở tự nhiên – khi nó đi vào – khi nó đi ra”.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Giã sử cùng với sự hay biết hơi thở, bạn được chỉ dẫn hay đọc thầm một từ nào đó. Đây là những gì đã xảy ra ở một vài loại thiền khác. Tôi cũng đã trải qua những pháp hành như vậy rồi vì thế tôi biết những gì xảy ra. Bạn được yêu cầu thở trong lúc vẫn niệm thầm một từ, thở ra, bạn lập lại trong tâm một từ khác. Chẳng hạn, nếu tôi là một người theo Ấn giáo, thở vào tôi niệm: “Rāma, rāma”</span><span style="font-weight: 400;">22</span><span style="font-weight: 400;"> nếu tôi theo đạo Sikh </span><span style="font-weight: 400;">23</span><span style="font-weight: 400;">: “Sata – nama, sata – nama.” Đại khái như vậy, một từ nào đó được người ta sử dụng bất cứ khi nào có thể được. Người tự gọi mình là Phật tử thì sẽ đọc, “Buddha Buddha”</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Đây không phải là lời dạy của Đức Phật. Nó mang tính chất bộ phái, vì bất cứ khi nào người ta được cho một từ nào đó để đọc, từ đó hầu như luôn luôn phải là một từ mang tính bộ phái. Làm thế nào một người không phải Phật tử có thể đọc “Buddha, Buddha” được? Tất nhiên niệm thầm “Buddha, Buddha” nhưng vậy tâm sẽ được tập trung. Cũng thế, nếu bạn đọc, “Rāma, rāma..” tâm bạn sẽ được tâm trung. Bạn cũng có thể đọc, “Christ, Christ…” tâm bạn sẽ được tập trung. Nếu bạn đọc, “Allah, Allah</span><span style="font-weight: 400;">24</span><span style="font-weight: 400;"> …” tâm sẽ được tập trung. Nhưng những từ ấy là những từ thuộc bộ phái và đạo lộ của Đức Phật sẽ phải duy trì tính chất phổ quát. Ngay cả nếu bạn dùng một từ thông thường, như, “đồng hồ, đồng hồ, đồng hồ,” tâm bạn cũng sẽ được tập trung. Nếu bạn cứ lập đi lập lại bất cứ một từ nào liên tục, tâm bạn sẽ được tập trung. Đây là quy luật tự nhiên. Song Đức Phật không hề cho đệ tử mình bất cứ một từ nào để để tập trung cả.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt;"><em><span style="font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">22</span><span style="font-weight: 400;">Rāma, hóa thân của Víshnou, là đối tượng thờ cúng rất phổ biến của Ấn Độ Giáo</span></span><span style="font-weight: 400; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></em></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt;"><em><span style="font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">23</span><span style="font-weight: 400;">Sikhs- đạo Sikh, một tôn giáo ở Ấn Độ, do Nanak lập ra đầu thế kỉ XVI.</span></span></em></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt;"><em><span style="font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">24</span><span style="font-weight: 400;">Allah tên gọi thượng đế trong Hồi giáo. Thực thể tối cao duy nhất được sùng kín</span></span></em></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Hướng dẫn của Đức Phật để tập trung tâm là quan sát hơi thở, chỉ hơi thở, hơi thở tự nhiên. Hơi thở thì không thể nào là Ấn giáo, hơi thở thì không thể nào là Hồi giáo, hơi thở thì không thể nào là Thiên Chúa giáo. Bạn không thể gán cho nó một danh hiệu nào cả. Người này đang thở: Liệu chúng ta có thể nói hơi thở của anh ta là hơi thở Hồi giáo, đó có phải là hơi thở Hồi Giáo không? Không. Hơi thở là hơi thở, hơi thở tự nhiên. Đề mục thiền của Đức Phật rất là phổ quát.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Trong sự hướng dẫn của tôi, ở khắp mọi nơi trên thế giới, tôi thấy người ta đến từ các bộ phái khác nhau, các cộng đồng khác nhau, các tín ngưỡng khác nhau. Tôi yêu cầu họ quan sát hơi thở. Điều đó không đi ngược lại với tôn giáo của họ và họ chấp nhận nó, “Vâng, quan sát hơi thở không đi ngược lại với tôn giáo của tôi.” Nếu, cùng với hơi thở, tôi lại hướng dẫn họ. “Bạn phải đọc, (Namo tasa bhagavato</span><span style="font-weight: 400;">25</span><span style="font-weight: 400;">&#8230;.)”, nhiều người hẳn sẽ phản ứng, “Ồ không, không, tôi </span></span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">không thể đọc câu này.” Nhưng nếu tôi bảo họ. “Chỉ quan sát hơi thở” thì lúc đó vâng, họ sẵn sàng chấp nhận nó.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một cách tập trung khác rất phổ biến thời Đức Phật, và nó vẫn còn tiếp tục đến hôm nay. Cùng với hơi thở người hành thiền tưởng tượng ra một hình ảnh nào đó – có thể đó là hình ảnh của một vị thần, một bậc thánh, một bậc sáng lập tôn giáo này hay tôn giáo nọ. Ở đây cũng thế ngay khi người ta tưởng tượng ra hình ảnh này hay hình ảnh nọ thì nó đã trở thành bộ phái, vì hình ảnh thì lúc lúc phải thuộc về một bộ phái đặc biệt nào đó. Không làm gì cả! Đức Phật nói không có hình ảnh, không niệm thầm, không mường tượng, không tưởng tượng gì cả.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Yathābhūta ñāṇa dassanaṃ </span></i><span style="font-weight: 400;">(trì</span> <span style="font-weight: 400;">kiến như thực, chứng ngộ</span> <span style="font-weight: 400;">sự</span> <span style="font-weight: 400;">thực như nó đang là). Đây</span> <span style="font-weight: 400;">là lời dạy của Đức Phật. </span><i><span style="font-weight: 400;">Yathābhūta</span></i><span style="font-weight: 400;">: như nó đang xảy ra vào lúc ấy, hay như nó đang là. Hơi thở đã đi vào. Đó là tất cả. Hơi thở đã đi ra. Đó là tất cả. Nếu nó sâu bạn chỉ việc biết rằng nó sâu. Nếu nó không sâu bạn chỉ việc biết rằng nó không sâu. Bạn không can thiệp vào cái dòng chảy tự nhiên của hơi thở tự nhiên ấy. Nếu nó đi qua mũi trái bạn chỉ việc biết; nó đã qua mũi trái. Nếu nó đi qua mũi phải, bạn chỉ việc biết rằng nó đang đi qua mũi phải. Nếu nó đi qua cả hai mũi, bạn chỉ việc biết như vậy. Công việc của bạn là phát triển khả năng hay biết của mình. Bạn được yêu cầu phải giữ sự chú ý ở lối vào lỗ mũi.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Trong ba ngày bạn duy trì việc thực hành một cách liên tục bởi vì không có việc gì khác được phép trong một khóa thiền Vipassanā. Từ 4 giờ hoặc 4h30 sáng cho đến 9h hoặc 9h30 tối.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt;"><em><span style="font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">25</span> <span style="font-weight: 400;">Namo tasa bhagavato arahatosammasambuddhassa – thánh kinh đảnh lễ đức Thế Tôn bậc Ứng Cúng, đấng Chánh Biến Tri</span></span></em></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bạn không được phép đọc, không được phép thảo luận, không được phép tranh luận, không báo chí, không tivi, không radio; không có gì khác ngoài việc hành thiền. Bạn chỉ việc quan sát chính mình. Đọc báo thì sẽ như thế nào? Đọc báo sẽ làm cho bạn bị hướng ngoại nhiều hơn. Nếu bạn đã hướng ngoại rồi thì bạn không thể quan sát chính mình như Đức Phật muốn bạn phải làm được. Vì thế không được phép để cho có những sự phân tâm như vậy, Không để cho có những sự khuấy động từ bên ngoài như vậy. Bạn chỉ giản dị quan sát hơi thở của chính mình. Bạn quan sát hơi thở của mình và bạn được yêu cầu phải hay biết cái vùng này – lối vào lỗ mũi ở đây hơi thở đi vào, đi ra.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một ngày, hai ngày, ba ngày trôi qua, lúc đó bạn để ý thấy rằng ngoài hơi thở đi vào và đi ra này, còn có một cái gì đó khác nữa đang xảy ra. Cái gì đang xảy ra? Phản ứng sinh hóa thế này hay thế khác. Mỗi khoảnh khắc, một phản ứng sinh hóa nào đó xảy ra ở khắp toàn thân bạn, nhưng ở mức ý thức bạn không hay biết điều này ở mức sâu hơn. Tâm bạn cứ tiếp tục cảm giác những dòng chảy sinh hóa này và cứ tiếp tục phản ứng lại với chúng. Có một cảm thọ nào đó đang xảy ra ở khắp nơi trên thân bạn. Nó có thể là sức nóng hay sự chảy mồ hôi; nó có thể là nhịp tim đập, nhịp mạch máu đập, ngứa, nhột, hay một điều gì khác đang xảy ra. Nhưng bạn được hướng dẫn là cứ giữ chú ý của bạn trên vùng lỗ mũi mà thôi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Vào ngày thứ ba bạn bắt đầu cảm giác có cái gì đó đang xảy ra ở đây (nơi vùng dưới lỗ mũi). Một lần nữa, thầy của bạn sẽ nói, “Chỉ quan sát. Không làm gì cả. Nếu có ngứa, chỉ quan sát. Đừng gãi, đừng chà nó. Chỉ quan sát thấy ngứa. Xem nó kéo dài bao lâu”. Bạn quan sát, quan sát, quan sát…. Và nó diệt mất. Không có cái ngứa nào bất diệt cả; nó không ở lại mãi mãi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cái ngứa có khi tăng và giảm, và không sớm thì muộn nó cũng ra đi. “Ôi, vô thường (anicca). Ôi, vô thường. Cuối cùng, nó diệt mất; sớm hay muộn gì thì nó cũng diệt mất.” Bạn hiểu ra tính chất vô thường. Giống như cái ngứa này, mọi thứ sanh lên để rồi diệt, sanh để rồi diệt; nó sanh để rồi diệt.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Lúc đầu bạn tập trung trên vùng ngay lối vào lỗ mũi. Khi bạn đạt đến ngày thứ tư hay thứ năm, bạn bắt đầu khám phá toàn bộ cấu trúc vật lý và bạn sẽ thấy ra rằng ở khắp mọi nơi đều có cảm thọ, hoặc thế này hoặc thế khác. Không một phân tử nào, không một phân tử bé nhất nào trên thân, ở đây lại không có cảm thọ. </span><i><span style="font-weight: 400;">Ở đâu có</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">sự</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">sống,</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">ở đó</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">có</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">cảm thọ</span></i><span style="font-weight: 400;">. Một lần nữa, bạn chỉ việc quan sát: </span><i><span style="font-weight: 400;">Yathābhūta</span></i><span style="font-weight: 400;">. Bạn đang quan sát một cách khách quan: </span><i><span style="font-weight: 400;">Yathābhūta</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">ñāṇa dassanaṃ</span></i><span style="font-weight: 400;"> (thấy biết đúng như thực). </span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Bạn không đồng nhất mình với cảm thọ này. Bạn không cần thiết phải đặc tên cho cảm thọ này thay vì đặt tên bạn hãy hiểu bản chất của nó. Bất cứ thọ nào sanh lên, bạn đã luyện tập cách quan sát: “Hãy để ta xem nó kéo dài bao lâu. Hãy để ta xem nó kéo dài bao lâu nữa.” Và bạn thấy rằng không sớm thì muộn nó cũng diệt: anicca, anicca, vô thường, vô thường. Đức Phật muốn bạn hiểu tính chất vô thường này ở mức kinh nghiệm. Nếu bạn chỉ hiểu nó ở mức tri thức. “Thế đấy, mọi thứ trên cuộc đời này đều vô thường. Nhìn xem, người ta sinh ra rồi chết như thế nào. Những tòa nhà kia được dựng lên rồi sau đó lại bị phá hủy ra sao. Ôi, mọi thứ đều vô thường” – đây chỉ là sự hiểu biết thuần trí thức; nó không phải là </span><i><span style="font-weight: 400;">Passa jana</span></i><span style="font-weight: 400;"> (kinh nghiệm trực tiếp) mà Đức Phật muốn bạn có. Với Vipassanā bạn phải hiểu, “Nhìn xem, rất nhanh là vô thường như thế nào, rất nhanh là phù du ra sao! Sanh, diệt, sanh diệt, không ngừng sanh, diệt; sanh, diệt. Khắp nơi trên cấu trúc vật lý này đều sanh, diệt; sanh, diệt.”</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Điều này cũng là phổ quát. Đây không phải là cái gì Đức Phật tạo ra cho bạn, cho tôi hay cho bất kì ai khác. Đây là điều xác thực đối với mọi người nhưng người ta không có con mắt trí tuệ (tuệ nhãn). Họ không có kĩ thuật Vipassanā này để cảm nhận được tiến trình tương tác của tâm và vật chất hay danh và sắc – sanh, tiến trình sanh, diệt; Sanh, diệt; sanh, diệt. Và đây là đặc sản của giáo pháp Đức Phật. Như tôi đã nói, trong truyền thống mà từ đó tôi xuất thân, lời dạy như vậy đã có: “bạn phải thoát khỏi tham ái – rāga”; trong lời dạy đó Vītarāga (ly tham) là mục đích cao tột nhất. “bạn phải thoát khỏi sân hận; Vītadosa (ly sân) thoát khỏi sân là mục đích cao cả nhất. “Bạn phải thoát khỏi si mê”; Vītamoha (ly si) thoát khỏi si mê là mục đích cao tột nhất. Tôi thường đọc tụng những lời dạy đó trong Gita</span><span style="font-weight: 400;">26</span><span style="font-weight: 400;">. Tôi thường đọc tụng những lời ấy trong các kinh điển Upanishads khác của Vedanta</span><span style="font-weight: 400;">27</span><span style="font-weight: 400;">. Nhưng làm thế nào để thoát khỏi tham ái – rāga? Làm thế nào để thoát khỏi sân hận – dosa? Làm thế nào để thoát khỏi si mê? Những lời ấy chẳng qua chỉ là những bài thuyết giáo; <strong>&#8220;</strong></span><strong><i>Ôi ngươi là người trần gian, người phải thoát khỏi tham; tham</i> <i>này rất nguy hiểm đối với người. Ôi, ngươi là người trấn gian, ngươi phải thoát khỏi sân, sân này rất nguy hiểm đối với ngươi. Là người trần gian ngươi phải thoát khỏi si; nó là cái rất nguy hiểm đối với người.</i>”</strong></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nếu Đức Phật cũng chỉ nói như vậy, thì sẽ không có gì khác giữa Đức Phật và các vị Đạo sư khác. Đức Phật dạy ta cách làm thế nào để thoát khỏi khổ đau của chúng ta: “Hãy xem, đây là kĩ thuật. Tham bắt đầu ở đâu, bạn phải đi vào chiều sâu chỗ mà tham được phát ra. Sân bắt đầu ở đâu, bạn phải đi vào chiều sâu để thấy nó bắt đầu như thế nào.” Nhờ thực hành Vipassanā bạn sẽ hiểu được điều đó. Lúc đầu bạn sẽ kinh nghiệm những cảm thọ rất khó chịu (thọ khổ) những cảm thọ thô và kiên cứng giống như sự nặng nề, sức ép hay sức nóng. </span></p>
<p style="text-align: justify;"><em><span style="font-size: 10pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">26 </span><span style="font-weight: 400;">Gita (Bhagavad Gita) hay bài ca của Người Chân Phúc, Krishna.</span></span></em></p>
<p style="text-align: justify;"><em><span style="font-size: 10pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">27</span> <span style="font-weight: 400;">Upanishad- Kinh (veda và Ấn Độ Giáo). Những luận văn về học thuyết bí ẩn, đỉnh cao của Veda và cơ sở của Ấn Độ giáo. Vedanta: Một trong sáu hệ thống tư biện của đạo Ba la môn</span></span></em></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nhưng nếu bạn tiếp tục quan sát, quan sát, quan sát, bạn sẽ thấy rằng chúng bị phân tán ra, bị hòa tan ra. và rồi bạn gặp những rung động rất vi tế ở khắp toàn thân. Chẳng có gì ngoài một dòng chảy của những rung động vi tế rất dễ chịu. Bạn cảm thấy giống như càng lúc càng nhiều thêm. Các thiền sinh giữa khóa thiền đi đến tôi và nói, “Ồ, thật kỳ diệu! Ôi thưa ngài Goenka, buổi thiền hôm nay thật là kì diệu. Tôi kinh nghiệm một dòng chảy tự do, rất nhiều phỉ lạc (Pīti) thật tuyệt diệu ! Thật tuyệt diệu !”</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Ở</span> <span style="font-weight: 400;">điểm này chúng ta phải nhớ những lời dạy của Đức Phật – Ādīnava (nguy hiểm), Bhaya (đáng sợ). Đây là điều nguy hiểm đối với bạn. Khi bạn bắt đầu kinh nghiệm những cảm thọ dễ chịu hay thọ lạc, nếu có assada (ái vị, vị ngọt) thì một sự nguy hiểm rất lớn đã đến. Bạn bắt đầu phát ra tham ái đối với nó (cảm thọ lạc). Bạn bắt đầu bị dính mắc hay chấp thủ vào nó; và rõ, ngay khi bạn trượt khỏi cái dòng chảy dễ chịu của cảm thọ này, bạn sẽ chạy đến tôi. “Ôi, thiền của con đã trở nên rất tồi tệ rồi, Xin ngài hoạn hỉ làm một cái gì đó. Con không còn cảm nhận được cái dòng chảy kì diệu đó nữa.” Đây là sự nguy hiểm. Vì thế khi bạn cảm giác một dòng cảm thọ dễ chịu khắp toàn thâm người thầy sẽ nhắc bạn “Anicca, vô thường. Hãy coi chừng, đây cũng là vô thường.”</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b><i>Samudaya dhammānupassī vā kāyasmiṃ viharatī</i></b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b><i>Vaya dhammānupassī vā kāyasmiṃ viharatī.</i></b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b><i>Samudayavayadhammānupassī vā kāyassmiṃ viharatī.</i></b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Người hành thiền sống (trú) quan sát hiện tượng sanh trong thân.</span></i></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Vị ấy sống quan sát hiện tượng diệt trong thân.</span></i></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">Vị ấy sống quan sát hiện tượng sanh và diệt cùng một lúc trong thân.</span></i></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Khi bạn kinh nghiệm cảm thọ thô, thì &#8211; </span><b><i>Samudaya dhammānupassī</i></b> <b><i>viharatī</i></b><span style="font-weight: 400;"> (sống quan sát hiện tượng sanh) có mặt. Sau một lúc, </span><b><i>Vaya dhammānupassī</i></b> <b><i>viharatī</i></b><span style="font-weight: 400;"> (sống quan sát hiện tượng diệt) nhìn này, nó đã khởi lên, và sau một lúc, nó lại diệt. Nhưng rồi đến một giai đoạn khi nó chuyển sang sự rung động rất vi tế. Sự thay đổi này xảy ra với vận tốc rất cao &#8211; samudayavayadhammānupassī viharati (sống quan sát hiện tượng sanh và diệt cùng một lúc). Hầu như không có khe hở giữa samudaya (sanh) và vaya (diệt). Nhưng nó hoàn toàn vô thường (anicca). Dù nó diệt sau một lúc hay nó diệt tức thời, nó cũng là diệt. Nó không thường hằng. Kinh nghiệm được điều này bạn bắt đầu thay đổi mô thức thói quen của tâm.</span></span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Trừ phi bạn đi vào chiều sâu của tâm, bằng không bạn không thể thay đổi được mô thức thói quen của nó ở mức sâu kín nhất. Đây là những gì Đức Phật đã phát hiện khi đang hành cả tám bậc thiền hiệp thế &#8211; các phiền não tùy miên hay bất tịnh ngủ ngầm (anusaya kilesa) vẫn còn nguyên.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Những phiền não ngủ ngầm này là mô thức cư xử của tâm từ bao nhiêu đời nay và chúng sẽ tiếp tục trong các đời tương lai trừ phi bạn đánh vào tận gốc, trừ phi bạn cắt đứt cái gốc đó. Bằng không thì không thể nào giải thoát được.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Thực hành những thiền hiệp thế (lokiyajhāna) này, bạn có thể hưởng được trạng thái xuất thần kỳ diệu, trạng thái vốn đem lại sự thanh tịnh tâm ở mức bề mặt. Với cái lớp thanh tịnh tâm này, sau khi chết bạn có thể sanh về cõi thiền tương ứng; nhưng bạn vẫn còn lăn quay (trong luân hồi).</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bạn đang lăn quay trong thế gian. Bạn không thể nào vượt qua đó. Chỉ khi bạn cắt đứt gốc rễ &#8211; gốc rễ cũa tất cả phiền não tùy miên, nơi đây những bất tịnh khởi lên – chỉ khi đó bạn mới được giải thoát.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Hiểu rằng có một rào cản lớn gọi là “tâm ý thức” và những gì các tâm lý gia phương Tây gọi là tiềm thức hay tâm vô thức. Đức Phật không bao giờ dùng những từ này vì thực ra không có phần nào của tâm là vô thức cả. Những gì người ta gọi là “tâm ý thức” ngài gọi là tâm nhỏ (paritta citta), một phần rất nhỏ của tâm.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Nhưng tuy nhiên, nếu bạn hiểu thuật ngữ tâm lý phương Tây, thì cứ gọi chúng là ý thức, tiềm thức, vô thức cũng được. Cả ngày lẫn đêm, cái gọi là tâm vô thức luôn hay biết những cảm thọ này trong thân – cả ngày lẫn đêm, từng mỗi sát na . Và không chỉ hay biết thôi; nó còn đang phản ứng lại với chúng trong từng sát na . Điều đó có nghĩa là nó đang làm tăng trưởng thêm cho mô thức ứng xử của tham; của sân; của tham, của sân. Hoặc các cảm thọ dễ chịu (thọ lạc), hoặc các cảm thọ khó chịu (thọ khổ), và phần tâm vô thức này cứ mãi tiếp tục phản ứng, phản ứng. Tâm ý thức hoàn toàn không biết những gì đang xảy ra ấy. Phần tâm nhỏ này ở bề mặt hoàn toàn không hay biết gì cả.</span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Một ví dụ, ban đêm bạn đi ngủ. Bạn đang trong giấc ngủ say. Ai đang ngủ say? Tâm ý thức đang ngủ say. Nhưng cái gọi là tâm vô thức không bao giờ ngủ. Nó không ngừng tiếp xúc với các cảm thọ của thân này. Bạn đang ngủ say, một con muỗi bay đến và chích bạn. Tâm vô thức liền cảm giác – có một cảm thọ khổ &#8211; và nó phản ứng. Nó sẽ đuổi con muỗi đi hoặc giết chết con muỗi ấy. Tuy nhiên, cảm thọ khó chịu này vẫn tiếp tục. Bây giờ nó sẽ gãi và tâm ý thức hoàn toàn không biết gì cả. Sáng ra nếu có ai hỏi, “đêm qua, bao nhiêu con muỗi chích bạn?” Bạn không biết. Bạn sẽ không biết điều gì về nó, tuy vậy suốt cả đêm bạn lại đang phản ứng với những vết cắn của muỗi này.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Và điều đó không chỉ xảy ra vào ban đêm. Rào cản này lúc nào cũng có đó, hai mươi bốn giờ một ngày.Chẳng hạn ngay lúc này tôi đang ngồi. Nếu tôi là thiền sinh Vipassanā tốt, cái gì xảy ra? Trong khi tôi đang nói, tâm ý thức của tôi làm việc: </span><i><span style="font-weight: 400;">“Xem chừng tôi đã nói quá nhiều rồi</span></i> <i><span style="font-weight: 400;">đấy. Bây giờ phải kết thúc theo cách này. Thời giờ có hạn, tôi phải chấm dứt buổi nói chuyện ở đây. Và những gì tôi nói không biết người ta có lắng nghe không? Họ có hiểu không hay là họ cảm thấy phát chán? Họ bắt đầu ngáp? Họ đang xem đồng hồ. Tôi phải ngưng nói ngay.” </span></i><span style="font-weight: 400;">Tâm ý</span> <span style="font-weight: 400;">thức của tôi đang làm công việc này. Tâm vô thức hoàn toàn không liên quan gì với nó. Tâm vô thức bận cảm giác các cảm thọ. Ngồi một giờ đồng hồ trong một tư thế với sức nặng như thế này, một áp lực bắt đầu xuất hiện đâu đó trên thân tôi. Khi sức ép khởi động thì tâm vô thức này liền nói, “Tôi không thích nó. Tốt hơn ông nên cử động.” Thế là tôi xê dịch một chút. Sau một lúc sức ép khác lại xuất hiện. Một lần nữa tôi nhúc nhích. Có thể vài chỗ ngứa nổi lên và tự động tôi gãi nó. Tâm ý thức của tôi không biết những gì tôi đang làm. Thử quan sát một người nào đó. Cứ theo dõi cô ta hay anh ta trong vòng 15 phút. Không làm gì cả: chỉ quan sát người đó. Bạn sẽ để ý</span> <span style="font-weight: 400;">thấy anh ta hay cô tat hay đổi thường xuyên như thế nào và hết xê bên này lại dịch bên kia ra sao. Anh ta dang làm gì? Ngay cả chính bản thân anh ta cũng chẳng biết những gì mình đang làm. Điều này là do có một rào cản lớn giữa ý thức và phần vô thức của tâm. Tâm ý thức bận rộn với rất nhiều thứ. Trong khi tâm vô thức chỉ bận cảm giác các cảm thọ và phản ứng, cảm giác các cảm thọ và phản ứng</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Rào cản này cần phải phá bỏ. Tất nhiên bạn vẫn có sự hiểu biết trên mặt lý trí rằng: “Ồ các pháp là vô thường (anicca), các pháp là vô thường, không nên để cho có tham (lobha), không nên để cho có sân (dosa).” Vậy mà vẫn có tham, vẫn có sân. Tâm này, tâm vô thức này không hiểu rằng đây là vô thường. Khi có sự đau đớn, nó không thích cái đau ấy: “Ồ cái này khó chịu quá. Ta không thích nó.” Nó cứ tiếp tục phản ứng. Giờ đây, với Vipassanā, bạn đi vào chiều sâu nơi tâm cảm giác các cảm thọ của thân. Chính ở mức các cảm thọ của thân mà tâm vô thức đang phản ứng; cũng chính ở mức này bạn có thể dừng lại tâm vô thức không cho phản ứng. Bất cứ điều gì có thể đã được hiểu ở mức tri thức, giờ đây cái tâm điên khùng này, cái tâm mù quáng này, cũng bắt đầu hiều: “Nhìn xem – thọ là vô thường, Nhìn xem, các cảm thọ này là vô thường.” Lúc đó mô thức ứng xử ở chiều sâu của tâm bắt đầu thay đổi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Pháp Duyên Sanh (paticcasamuppāda) này là sự giác ngộ của Đức Phật. Ngài nói: </span><b>Dù</b> <b>cho Đức Phật có hiện diện hay không, pháp duyên sanh vẫn luôn luôn có đó. </b><span style="font-weight: 400;">Các vị đạo sư</span> <span style="font-weight: 400;">khác thì nói, “Này các người, đối với bất cứ điều gì khả lạc mà các người thấy chớ đừng phản ứng lại với tham, hoặc đối với bất luận điều gì vừa ý mà các người nghe, hoặc bất luận điều gì dễ chịu mà các người ngửi, nếm, đụng, suy nghĩ. Các người chớ để phản ứng với tham. Hoặc, có thể có bất cứ một kinh nghiệm khó chịu nào, một điều gì mà các người thấy, nghe, ngửi, nếm, xúc chạm, hay suy nghĩ – dừng để cho có sân.”</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Lời dạy này còn đó.Ngay cả ngày nay nhiều người cũng đang dạy như vậy.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Đức Phật phát hiện ra rằng có một khe hở giữa đối tượng bên ngoài tiếp xúc với sáu căn và phản ứng tham hoặc sân. Ngài đã khám phá ra một mắc xích bị bỏ quên, và mắt xích đó là vedanā (thọ), cảm thọ trên thân.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Saḷāyatana paccayā phasso,</b></span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">(Lục nhập hay sáu căn duyên cho xúc)</span></i></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Phassa paccayā vedanā,</b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">(Xúc duyên cho thọ)</span></i></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><b>Vedanā paccayā taṇhā.</b></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">(Thọ duyên cho ái.)</span></i></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tôi có thể nghĩ rằng mình đã thoát khỏi tham ái hay sân hận khi tôi nghe điều gì dễ chịu hoặc khó chịu, nhưng tận sâu bên trong những cảm thọ đã bắt đầu, tâm tôi vẫn tiếp tục phản ứng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Ở</span> <span style="font-weight: 400;">tận sâu bên trong nó vẫn tiếp tục phản ứng. Nếu tôi không làm việc với mắc xích vốn ở sâu hơn sự hiểu biết tri thức nông cạn của tôi này, tôi không thể thoát ra khỏi khổ đau bởi vì tôi không thể thay đổi mô thức thói quen phản ứng của tâm tôi. Đây là những gì Đức Phật đã khám phá ra: </span><i><span style="font-weight: 400;">Saḷāyatana paccayā phasso</span></i><span style="font-weight: 400;"> – do sáu căn, có xúc. </span><i><span style="font-weight: 400;">Phassa paccayā vedanā</span></i><span style="font-weight: 400;"> – do xúc, có thọ. Khi có một sự xúc chạm ở nhĩ căn, hay nhãn căn, hay tỷ căn, hay thiệt căn, hay thân căn, hay ý căn – nhất định phải có cảm thọ (vedanā) trên thân. Lúc đó </span><i><span style="font-weight: 400;">vedanā paccayā taṇhā:</span></i><span style="font-weight: 400;"> chỉ sau khi có thọ, ái hay tham và sân mới khởi lên. Nếu bạn bỏ qua thọ, làm thế nào bạn biết được ái (t</span><i><span style="font-weight: 400;">aṇhā</span></i><span style="font-weight: 400;">) bắt đầu ở đâu? Thậm chí bạn còn không biết rằng ái bắt đầu nữa. Ở mức bề mặt của tâm bạn có thể cố gắng tránh xa những phiền não, nhưng ở tận sâu bên trong, rất lâu trước khi sự phản ứng trở nên đủ mạnh để trồi lên mức ý thức, nó đã cột quá nhiều gút thắt, quá nhiều gút thắt! Mô thức thói quen càng ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn. Bạn không thể nào thoát ra khỏi nó bằng cách chỉ làm việc ở mức tri thức.</span></span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cái đẹp trong lời dạy của Đức Phật là ở chỗ ngài đã đưa ra kỹ thuật Minh Sát, kỹ thuật thực hành mang tính phổ quát và tuyệt diệu này. Bất kỳ ai đi vào được chiều sâu và nhổ hết gốc rễ của mọi bất tịnh ra đều trở thành con người giải thoát, và họ có thể cứ tiếp tục tự gọi mình bằng tên gì cũng được. Điều đó không quan trọng. Còn ai không thể chọc thủng hay thể nhập vào được chiều sâu này sẽ tiếp tục lăn trôi trong khổ đau. Quy luật này là phổ quát, có thể áp dụng được cho tất cả mọi người. Đức Phật đã tái khám phá ra quy luật này, sử dụng nó cho bản thân ngài để trở thành bậc giải thoát và sau đó đem ban phát nó cho mọi người với vô vàn lòng từ ái và bi mẫn của ngài. Khi người ta bắt đầu thực hành, họ cũng được lợi ích từ nó.</span><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Con người của đảo quốc kỳ diệu này, tôi vô cùng hoan hỷ khi thấy các bạn có đức tin thật nhiều nơi Đức Phật. Các bạn ngưỡng mộ Đức Phật. Các bạn ngưỡng mộ giáo pháp của Đức Phật. Do đó căn bản của các bạn đã là tuyệt diệu rồi. Tất cả các bạn đều có hạt giống của Pháp (Dhamma) trong mình. Bằng không thì, hẳn là các bạn đã không đến với một buổi nói chuyện như thế này. Có thể giờ này các bạn đang có mặt trong một rạp hát hay một rạp xinê hay một phòng nhảy nào đó hoặc có mặt ở một nơi nào khác không chừng.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">Các bạn đang ở đây. Điều đó chứng tỏ các bạn đã có hạt giống Pháp trong mình. Nhưng nếu suốt cuộc đời hạt giống cũng chỉ là hạt giống, bạn sẽ không được gì cả. Hạt giống phải mọc lên và cho ra những trái tuyệt vời. Và chắc chắn hạt giống của các bạn có thể cho ra những trái tuyệt vời này. Tôi mời tất cả các bạn. Như Đức Phật nói, “Hãy cho tôi bảy ngày của đời bạn. Chỉ để cho một cuộc thử thách.” Tôi không phải là một vị Phật. Tôi nói, “Hãy cho tôi mười ngày của đời bạn và cố gắng. Chỉ để cố gắng.” Hãy chấp nhận nó chỉ sau khi bạn đã trải qua mười ngày này. Bạn sẽ thấy rằng con đường của Đức Phật thực sự lợi ích – con đường đó cho ra những kết quả, </span><b>akāliko</b><b>28</b><span style="font-weight: 400;">, ngay trong hiện tại này.</span></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Bạn sẽ không phải chờ cho đến sau khi chết. Bạn sẽ được lợi ích ngay ở đây và bây giờ, và sẽ mãi mãi được lợi ích.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i><span style="font-weight: 400;">I<strong>dha nandati pecca nandati, katapuñño ubhayatta nandati</strong></span></i></span></p>
<p style="text-align: justify;"><strong><span style="font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><i>Ngay hiện tại người ấy hoan hỷ, sau khi chết người ấy hoan hỷ, trong cả hai nơi người làm điều phước thiện đều được hoan hỷ.</i></span></strong></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Giây phút bạn bắt đầu thực hành Pháp (Dhamma), bạn sẽ thấy rằng bạn đang được lợi ích. Lúc đầu, lợi ích; giữa chừng, lợi ích; và cuối cùng, lợi ích. Tất nhiên là có lợi ích chỉ khi bạn thực hành mà thôi.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Tôi hy vọng tất cả các bạn, không sớm thì muộn, sẽ tìm được thời gian để bắt đầu thực hành lời dạy của Đức Phật. Các bạn đã thỏa mãn được nhiều thú tiêu khiển về tri thức rồi. Ngày hôm nay các bạn cũng đã được nghe cả một giờ, cái ấy cũng chỉ là thú tiêu khiển về tri thức. Nhưng bây giờ hãy lấy một giờ này và biến nó thành quyết tâm mạnh mẽ rằng bất cứ khi nào bạn tìm được thời gian, bạn sẽ trải qua một khóa hành thiền mười ngày liền.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-size: 10pt;"><em><span style="font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"><span style="font-weight: 400;">28 Akāliko là một trong sáu ân đức Pháp (Svākkhāto bhagavatā dhammo sandiṭṭhiko ehipassiko opanayiko paccattaṃ veditabbo viññūhi, giáo pháp mà đức Thế Tôn khéo thuyết</span></span></em></span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cầu mong tất cả các bạn đều được trải qua khóa hành thiền mười ngày.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cầu mong tất cả các bạn gặt hái được lợi ích tốt nhất từ lời dạy của Đức Phật, gặt hái được những thành quả tốt đẹp nhất từ lời dạy của Đức Phật</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;">Cầu mong tất cả các bạn hưởng được sự bình an thực sự, hòa hợp thực sự, hạnh phúc thực sự.</span></p>
<p style="text-align: justify;"><span style="font-weight: 400; font-size: 14pt; font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"> </span></p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
